Dạo này thảnh thơi quá ha?
Hôm qua, mình đi học và được làm một bài kiểm tra tâm lý.
Trộm vía, các chỉ số đo lường mức độ căng thẳng và lo âu của mình đều nằm ở mức an toàn.
Đáng lẽ ra mình phải ăn mừng vì điều đó. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhận kết quả, một giọng nói quen thuộc trong đầu lại cất lên: “Chà, dạo này thảnh thơi quá ha? Sao không lo làm việc, push bản thân nhiều hơn đi chứ bây giờ có thấy vấn đề gì đâu?”
Giọng nói đó làm mình bất giác cảm thấy có lỗi. Mình tự chất vấn xem bản thân có đang rảnh rỗi và dễ dãi quá không.
Chính khoảnh khắc đó làm mình nhớ đến một vài quan sát gần đây.
Mình có dịp làm việc và tiếp xúc với những người luôn được xem là hình mẫu hoàn hảo trong mắt người khác. Họ luôn xuất sắc, yêu cầu cao trong công việc và mang một hình ảnh vô cùng mạnh mẽ, tài giỏi.
Nhưng đằng sau vẻ ngoài vững chãi đó, mức độ căng thẳng và kiệt quệ của họ lại ở mức báo động. Họ cũng được chẩn đoán là đang ở mức báo động của trầm cảm và lo âu.
Khi được bạn bè hỏi thăm, họ chỉ cười gượng gạo lảng tránh sự quan tâm.
Nhìn những “nụ cười” đó, mình thấy thương vô cùng.
Cái giá đắt nhất của việc luôn phải tỏ ra hoàn hảo là bạn không bao giờ dám buông xuống, và không cho phép mình được vỡ tan.
Khi chúng ta đã lỡ khoác lên mình hình ảnh một người có thể lo toan mọi thứ, luôn vững vàng, thế giới cũng sẽ mặc định nhìn chúng ta như vậy. Và rồi, chính chúng ta cũng tự nhốt mình vào kỳ vọng đó.
Mình cũng từng như thế. Mình từng sợ làm mất đi hình ảnh một người thầy Yoga chuẩn mực trong mắt học viên, một người con có hiếu, hay một người đàn ông luôn lo toan vẹn toàn trong mối quan hệ tình cảm.
Càng mang nhiều kỳ vọng, ta càng sợ sự không hoàn hảo. Đó là lý do vì sao mỗi khi ta muốn dừng lại để được thảnh thơi một chút, một giọng nói phán xét bên trong lại vang lên gay gắt để kéo ta về guồng quay cũ. Nó khiến ta sợ hãi sự bình an.
Trước đây, mình sẽ cố gắng xua đuổi giọng nói đó hoặc lao vào làm việc để nó im lặng. Nhưng gần đây, mình chọn cách đối thoại.
Mình hiểu rằng, giọng nói khắt khe đó thực chất là sự vọng lại của những tổn thương, của những áp lực và sự đòi hỏi từng giúp mình sinh tồn trong quá khứ. Nó cũng đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ để bảo vệ mình cho đến tận bây giờ.
Mình chỉ đơn giản nói với nó rằng: Mình vẫn đang nỗ lực cố gắng mỗi ngày. Mình đã và đang tìm được những phương pháp mới để làm việc, để sống mà vẫn có thành tựu nhưng không cần phải vắt kiệt sức lực hay căng thẳng nữa.
Mình lắng nghe nó, tôn trọng nó và không xua đuổi nó.
Mình sẽ ở đây, nuôi dưỡng con người mới này, và nó có thể đến tâm sự cùng mình bất cứ lúc nào. Mình mong muốn cả hai có thể làm việc cùng nhau một cách lành mạnh, vì mình biết nó cũng chứa đựng những tiềm năng vô hạn.
Nếu được hỏi mình muốn mang lại điều gì cho những người xung quanh, mình luôn mong muốn mang lại sự bình an, ấm áp, chân thật và tử tế.
Hiện tại, mình đang nuôi dưỡng được một chút sự bình an đó. Nhưng mình biết, để làm được điều đó cho người khác, mình phải dành sự tử tế đó cho chính những góc khuất đang phán xét bên trong mình trước.
Hôm nay, bạn có đang để một giọng nói nào đó tước đi sự bình an của mình không? Bạn có sẵn sàng ngồi xuống và lắng nghe nó một cách dịu dàng chưa?
Nguyên,

