Vì sao mình không còn thích kể về quá khứ
Mình từng là người rất thích kể về quá khứ của mình. Và hôm qua đã hiểu hơn một chút vì sao.
Mình hay kể về mình tuổi 20 đến 25. Thất bại ra sao, vượt lên thế nào, những ngốc nghếch, những sai lầm, những lúc tự hào. Mình kể đi kể lại, nhiều đến mức gần như thuộc lòng.
Hôm qua, học môn kỹ năng tham vấn tâm lý, cô mình nói một điều khiến mình ngồi lặng. Đại ý là trong một phiên, nhà tham vấn nên hạn chế kể về quá khứ của mình. Cô nói nhiều ý, nhưng hai điều chạm mình nhất là:
Khi một nhà tham vấn kể quá nhiều về quá khứ của mình, thường ngầm ẩn là họ không thích quá khứ hoặc phiên bản quá khứ của họ. Và khi kể quá nhiều về quá khứ, cũng thường ngầm ẩn là họ không thích hiện tại hoặc cuộc sống hiện tại của họ.
Mình thấy rất kết nối, vì chính mình cũng từng như vậy.
Gần đây có một sự chuyển dịch mà mình nhận ra rõ. Khi mình ngồi xuống viết, mình thấy mình kết nối với hiện tại hơn. Mình thích để ý và quan sát những gì đang xảy ra trong những ngày vừa qua, hơn là chạy về quá khứ tìm một sự kiện để kể. Tâm trí mình không còn cái phản xạ chạy ngược về sau nữa.
Có lẽ vì mình cũng không còn muốn cái mô típ người hùng vượt lên khó khăn. Mô típ tự nhận mình từng dở hơi, ngốc nghếch thế nào, hay mình từng hay ho thế nào. Cái mô típ đó, khi kể mãi, nó giữ mình ở lại trong một phiên bản cũ.
Mình nghĩ sự chuyển dịch này không tự nhiên mà có. Nó là cả một quá trình làm việc với coach, với bản thân, với các phiên bản bên trong mình. Mình đã nhìn sâu và thông suốt được kha khá những câu chuyện quá khứ, và vẫn đang tiếp tục làm việc đó. Khi quá khứ đã được nhìn, được hiểu, mình không cần kể lại nó nữa để xử lý nó. Nó đã yên.
Và khi quá khứ đã yên, mình có chỗ cho hiện tại.
Mình thấy gần đây mình cũng chịu khó làm việc với các câu chuyện của hiện tại. Với các cảm xúc vui buồn, và đặc biệt là những cảm xúc khó chịu cường độ cao.
Mình không né tránh, không dìm nén chúng xuống. Mình học cách lắng nghe, đối thoại, và thông suốt với những sự kiện, con người, cảm xúc, suy nghĩ đến với mình, dù tốt hay xấu.
Với một thân chủ, kể về quá khứ là cần thiết và quan trọng. Nhưng khi mình ngồi ở ghế nhà tham vấn, nếu mình bị mirror (nhìn thấy mình trong) câu chuyện của thân chủ, hoặc thương xót thân chủ như đang thương xót quá khứ của chính mình, thì mình không còn tách biệt được cảm xúc cá nhân với sự thấu cảm dành cho họ.
Mình nghĩ đây là lý do sâu xa của điều cô nói. Một người chưa làm xong việc với quá khứ của mình rất khó ngồi yên trước quá khứ của người khác.
Hành trình này gian nan và đòi hỏi nhiều kiên nhẫn. Nhưng quả ngọt của nó là một cảm giác hạnh phúc, đủ đầy, fulfilled sâu thẳm từ bên trong.
Mình vẫn đang đi. Và mình thấy vui vì mỗi ngày, mình có mặt ở hiện tại nhiều hơn một chút.
