Thật khó để viết bài này.
Có một sự thật mình chỉ dám giấu kín trong thế giới cá nhân.
Hồi còn đi dạy Yoga và mang trên mình hình ảnh của một người thầy chuẩn mực, có một sự thật mình chỉ dám giấu kín trong thế giới cá nhân.
Đó là việc mình rất hay chửi thề.
Có những khoảnh khắc, cách duy nhất để mình không phát điên là chửi thề. Và có những lúc, khi mình được văng tục với bạn bè, đó là lúc mình cảm thấy thật nhất.
Mình biết độc giả, khán giả và học viên sẽ dị ứng với điều đó. Mình sợ bị phán xét. Mình khoác lên người một chiếc mặt nạ thanh cao, điềm đạm và không tì vết để phục vụ cho cái gọi là thương hiệu cá nhân.
Những công việc mang tính đạo đức cao luôn đòi hỏi một hình ảnh điềm đạm, thanh cao và nói năng chuẩn mực.
Sự thật là, mình từng vô cùng sợ hãi. Mình sợ rớt mất cái mác chuyên gia, sợ mất hình tượng, sợ học viên đánh giá. Mình cẩn trọng rào trước đón sau từng câu chữ để giữ cho vỏ bọc thương hiệu cá nhân luôn sạch sẽ không tì vết.
Nhưng đến bây giờ nhìn lại, mình thấy việc cố tỏ ra hoàn hảo (flawless) đó thực sự rất vớ vẩn và dị hợm.
Việc cố gắng nhét một tâm hồn đầy hỉ nộ ái ố vào một chiếc khuôn đạo mạo là một sự tra tấn và ngày một chỉ làm mình khủng hoảng căn tính ở bên trong.
Gần đây, khi phải làm việc với những cảm xúc cường độ mạnh bên trong như tức giận, uất ức hay căng thẳng, mình bắt đầu cho phép bản thân chửi thề văng tục mỗi khi viết nhật ký hoặc làm việc với coach.
Mình không cổ xúy việc chửi thề vô tội vạ. Nhưng đối với mình lúc này, việc văng tục để xả rác cảm xúc là một hành động hết sức bình thường và vô cùng lành mạnh.
Đó là tiếng nói của những phiên bản đã bị dồn nén bên trong quá lâu. Là tiếng thét của một con người phải gánh vác những vai diễn đầy áp lực.
Khi mình cho phép bản thân được chửi thề và xả hết sự bực dọc ra ngoài, mình bắt đầu nhận biết mọi thứ rõ ràng hơn rất nhiều. Mình nhìn thấu đâu là những thứ mình thực sự ghét, đâu là những điều mình căm phẫn, và đâu là những giới hạn mình tuyệt đối không muốn người khác bước qua.
Những từ ngữ tục tĩu đó giống như một nhát dao rạch toạc sự lịch sự giả tạo. Khi mình dám xả ra những từ ngữ “khó nghe” nhất, đứa kiểm duyệt bên trong phải câm lặng.
Mình không còn phải đánh tráo khái niệm hay dùng từ ngữ hoa mỹ để che đậy sự khó chịu của chính mình nữa.
Và khi sự dồn nén được xả bỏ trọn vẹn, tâm trí mình mới thực sự có khoảng trống để nhìn lại những khó khăn hiện tại.
Trước đây, để làm hài lòng người khác và giữ hình ảnh đẹp, mình nén toàn bộ sự khó chịu đó vào trong. Mình chấp nhận nhường nhịn, chịu thiệt và bỏ qua nhu cầu của chính mình. Sự kìm nén đó sinh ra những tư duy và hành vi vô thức tự làm khổ chính mình.
Giờ đây, khi ngồi xuống đối diện với những áp lực, với sự bầm dập của hành trình phát triển mà mình đang theo đuổi, mình có thể tự vỗ vai bản thân như một người bạn thân và cười khẩy: Kệ mẹ nó đi.
“Chẳng phải mày luôn khao khát được học, được phát triển và được sống thật hay sao? Giờ cầu được ước thấy rồi, cày bầm dập rồi thì cất tiếng than vãn làm gì nữa. Mọi thứ chỉ là trải nghiệm thôi. Kệ mẹ nó đi.”
Cảm giác được làm một người dẫn đường trần trụi, có sẹo, có góc khuất và “fucking authentic” thực sự rất đã. Mình thà làm một con người thật với những cảm xúc thô ráp, còn hơn làm một bậc thầy giả tạo ngồi trên đỉnh cao của sự hoàn hảo.
Hôm nay, có chiếc mặt nạ nào đang làm bạn ngộp thở mà bạn chỉ muốn vứt bỏ và chửi thề một tiếng cho nhẹ lòng không?
