Tại sao ta thích hành xác bản thân?
Con người chúng ta thật kỳ lạ.
Sáng nay, khi đang đi bộ, mình chợt bật cười vì thấy con người mình thật kỳ lạ.
Chúng ta đều biết rất rõ điều gì tạo ra hạnh phúc và điều gì gây nên khổ đau. Nếu tìm hiểu chút ít về cơ thể mình, hẳn đều biết oxytocin và serotonin là những chất hóa học tuyệt vời giúp chúng ta cảm thấy bình an và kết nối.
Nhưng nhìn lại cuộc sống và lịch trình của mình, mình chỉ biết lắc đầu.
Thay vì chọn những hoạt động sản sinh ra các hormone hạnh phúc đó, mình lại thường xuyên đâm đầu vào những chuỗi ngày chạy deadline ngập ngụa, ép cơ thể thức khuya, họp nhóm đến nửa đêm và liên tục tự đẩy bản thân vào trạng thái lo âu.
Hệ quả là cơ thể ngập trong cortisol và adrenaline. Đó là những hormone sinh ra để giúp tổ tiên chúng ta bỏ chạy khỏi thú dữ trong các tình huống sinh tử. Khi những chất này bị duy trì ở mức độ cao và liên tục vì những áp lực vô hình, chúng tấn công hệ miễn dịch, gây ốm đau và vắt kiệt sức lực của mình.
Tại sao biết rõ là độc hại mà mình vẫn chọn? Tại sao mình không chọn sống bình an mà lại phải tự tra tấn cơ thể và hành xác cảm xúc của mình như vậy?
Sau cùng, mình nhận ra chẳng ai kề dao vào cổ bắt mình phải làm việc đến mức này. Chẳng ai ép mình phải gánh vác mọi quyết định. Tất cả đều là lựa chọn của chính mình.
Tất cả đều nằm sâu thẳm trong hệ điều hành bên trong não của chúng ta, sâu trong những niềm tin thế này mới đúng, thế kia là sai. Chúng ta vô thức tin rằng phải vất vả, phải căng thẳng thì mới chứng minh được giá trị bản thân.
Nhưng sự thật là vạn vật đều có nhịp điệu tương tức. Cây cần nắng và nước, nhưng quá nhiều nắng hay quá nhiều nước đều làm cây héo mòn. Con người cũng vậy, thiếu đi sự thuận tự nhiên, đau khổ là điều tất yếu.
Càng đòi hỏi, mong cầu mọi thứ phải đúng như ý mình, càng định nghĩa bản thân bởi những kết quả bên ngoài, chúng ta sẽ càng đau khổ.
Chấp nhận, thư giãn, và hành động buông mong cầu.
Chỉ có bạn mới tự giải thoát được cho chính mình.
Muốn hạnh phúc thì phải dũng cảm chọn hạnh phúc. Muốn bình an thì phải kiên quyết chọn bình an. Hít thở sâu và buông bớt những bám chấp, những kỳ vọng khắc nghiệt tự đặt ra.
Bạn có đang tự đưa mình vào một cuộc hành xác vô hình nào đó chỉ vì những niềm tin mình cho là đúng không?
