Sướng nhưng không biết hưởng
Mình đúng là một đứa được sống sướng nhưng không biết hưởng thụ.
Mình thích những buổi sáng tĩnh lặng.
Không điện thoại, không tin nhắn, không mạng xã hội, không tương tác với ai, không vội vã.
Mình trải thảm ra, tập Yoga 10 phút. Ngồi thiền 10 phút. Đi bộ thiền hành 10 phút. Cảm nhận hơi ấm mặt trời sáng sớm, nghe chim hót, nhìn cây, và đón sự mát lành của cơn gió thoảng qua.
Khi đang tận hưởng mọi thứ, một giọng nói quen thuộc lên tiếng: “Mày sướng quá ha, giờ này người ta đang chạy đua ngoài kia kìa”.
Cái đứa hay thích khó khăn với bản thân và thấu cảm cho người khác bên trong mình nó luôn vậy. Nó không thể để mình yên ổn hưởng thụ những đặc quyền của riêng mình. Nó luôn muốn làm mình cảm thấy có lỗi mỗi khi sống chậm lại.
Mình lắng nghe giọng nói đó trong đầu.
Nó là một đứa xéo sắc và hay khó chịu. Nhưng nó tử tế. Chỉ là mình đã “huấn luyện” nó như vậy suốt nhiều năm vừa qua.
Những tiếng nói của sự kỷ luật, quy tắc, của nghĩ lớn, mục tiêu. Của lao ra ngoài kia, cuốn theo những kỳ vọng của bản thân và người khác không hồi kết.
Nhưng hôm nay mình chọn nuôi dưỡng sự bình an, sự đều đặn, nhẹ nhàng, hiện diện, và chánh niệm.
Mình mỉm cười nhẹ trong lòng, và tiếp tục với buổi sáng mong muốn của bản thân.
Mình chuẩn bị bữa sáng, ăn trong chánh niệm. Rửa chén. Ngồi hít thở vài nhịp. Bật list nhạc yêu thích và ngồi xuống viết.
Mình viết trong một tâm thế bình an, trung thực. Không phải perform, không phải quan tâm về like, share, followers hay reply. Nothing.
Sau khi viết xong, mình hít thở một vài nhịp và bắt đầu với task quan trọng đầu tiên trong ngày. Vẫn không tin nhắn, cuộc gọi hay bất cứ sự làm phiền nào.
Nếu nhìn vào, có thể sẽ có người nói: ”Số ông sướng quá ha” hay đại loại như vậy.
Nhưng mình nhận ra, sự bình an này không phải là một đặc quyền rơi từ trên trời xuống. Tất cả đều là lựa chọn.
Để có những buổi sáng low key và tĩnh tại như thế này, mình đã phải dũng cảm đưa ra rất nhiều lựa chọn khó khăn để cắt bỏ những ồn ào và kỳ vọng từ bên ngoài. Và mình biết, mình xứng đáng có được nó.
Có thể ngày mai mình sẽ không còn những buổi sáng như vậy nữa. Nhưng hôm nay, mình được phép hưởng thụ và nuôi dưỡng con người của mình trọn vẹn.
Bạn muốn một buổi sáng của mình trông như thế nào? Nếu được thiết kế buổi sáng như ý muốn, đâu là một điều nhỏ nhất bạn sẽ làm ngay ngày mai?
Nguyên,

