Sự thật trớ trêu
Hôm vừa rồi, mình mở Substack lên và “tình cờ” thấy một điều khiến tim mình hẫng lại một nhịp.
Số lượng subscriber đã giảm từ 776 xuống còn 760. Có 16 người đã Hủy đăng ký kể từ khi mình bắt đầu chuỗi viết lại này.
Ngay lập tức, hàng loạt câu hỏi và sự nghi ngờ ập đến như một cơn bão trong đầu mình: Mình có đang làm gì sai không? Hay là mình đang viết vớ vẩn, lan man và không có chủ đích? Mình có đang spam email của họ không?
Một giọng nói thì thầm cất lên: “Hay là bỏ cuộc đi Nguyên. Hay là mình đang dùng sai nền tảng, mình nên chuyển qua một công cụ email khác có khi sẽ tốt hơn.”
Nghĩ lại mắc cười hơn nữa là trước đó mình còn có dự tính sẽ chủ động lọc bớt các subscriber nào không mở mail để list mình gọn gàng hơn. Vậy mà nay khi người ta tự rời đi thì mình thấy “hẫng”.
Mình nhận ra một sự thật trớ trêu trong tâm lý: khi mình trong thế chủ động, mình sẽ có cảm giác có kiểm soát và có quyền quyết định hơn. Còn khi mình bị đặt trong thế “bị rời đi”, bị mất mát, chị từ chối, bản ngã chúng ta hoảng loạn, sinh ra nghi ngờ bản thân.
Rất may là bây giờ, mình đã có những cách quan sát và làm việc với bản thân nên không bị “xoắn” nữa. Mình biết rằng cơ chế não bộ và tâm lý chỉ đang muốn bảo vệ bản thân mình khỏi những tổn thương của sự từ chối. Nó muốn mình được an toàn.
Nhưng mình hiểu rằng mình đang ở ngưỡng cửa của những quyết định mang tính “hiện sinh”.
Hoặc là mình sống, viết, kể và chấp nhận con người thật, không hoàn hảo và được là chính mình.
Hoặc là mình lại tiếp tục khoác lên mình những vai diễn, vỏ bọc và “gánh nặng” không cần thiết.
Mình hiểu, tôn trọng và ghi nhận sự dũng cảm của phiên bản “vulnerable” bên trong mình qua từng bài viết. Và mình chỉ cần học cách lắng nghe, làm việc cùng bạn ấy để từng ngày bạn tự tin hơn.
Điều này đưa mình quay trở lại hai phương châm cốt lõi trong hành trình làm nghề coaching:
1) Sống với tinh thần người khai vấn.
2) Người coach không thể đồng hành cùng khách hàng đi xa hơn hành trình nội tâm của chính họ.
Nếu mình muốn sau này coachee mình sống cuộc đời rực rỡ và thật nhất của chính họ, mình cần làm điều đó với bản thân mình trước.
Còn bạn, gần đây có lúc nào bạn có cảm giác “hẫng” vì bị từ chối không? Đã bao giờ bạn để một con số (vài lượt unfollow, số like ít ỏi, hay một lời từ chối) làm bạn nghi ngờ toàn bộ giá trị và nỗ lực của bản thân chưa?
Nguyên,

