Stop. Dừng lại 2 giây.
9 giờ tối. Mình vừa đi học ở trường về. Sau một ngày chạy deadline, mình rã rời.
Tắm rửa xong xuôi, cơ thể mình lúc đó chỉ muốn đổ gục xuống giường kết thúc ngày.
Nhưng deadline vẫn đang réo gọi. Mình giằng co một hồi rồi quyết định mở máy tính lên làm tiếp. Bật chiếc đèn bàn lên, mình sẵn sàng tập trung.
Và rồi, thay vì gõ chữ, tâm trí mình bắt đầu chạy. Phần con người thuộc hệ thần kinh thư giãn của mình thức dậy.
Và ngón tay mình trong vô thức lại tự động tải app mua sắm về máy.
Mình bắt đầu lướt tìm mua một chiếc đèn lồng trang trí. Sự dằn vặt vì tội trốn việc nổi lên, nhưng ngay lập tức, tâm trí mình tự đưa ra hàng loạt lý do vô cùng chính đáng để dập tắt nó.
Mấy hôm nay cả mình và bạn gái đang rất stress vì công việc và học tập. Mình nhớ khoảnh khắc cuối tuần trước hai đứa đi dạo qua khu phố đèn lồng và cô ấy khen chúng rất đẹp.
Mình nghĩ căn phòng khách hiện tại cần thêm một chút ánh sáng ấm áp. Cái bàn thờ cũng đang thiếu một chiếc đèn như vậy. Lại còn đang được giảm giá nữa chứ. Mọi thứ thật hợp lý.
Trí tưởng tượng của mình vẽ ra một viễn cảnh vô cùng ấm cúng, rằng bạn gái sẽ rất vui, căn phòng và chiếc bàn sẽ rất đẹp. Mình bấm bỏ vào giỏ hàng. Thêm mã giảm giá.
Nhưng ngay giữa khoảnh khắc lưỡng lự chuẩn bị bấm thanh toán, một tiếng nói khác vang lên trong đầu mình.
Mình đang theo đuổi lối sống tối giản cơ mà? Tại sao mình lại đi rước thêm đồ đạc về nhà?
Mình giật mình nhận ra một sự thật.
Căn phòng không thiếu ánh sáng. Mình cũng không thực sự cần chiếc đèn đó. Cái mình cần lúc đó là một sự giải thoát. Sự vay mượn năng lượng.
Cả một ngày dài vắt kiệt sức lực khiến hệ thần kinh của mình chạm đáy. Tâm trí mình thèm khát một chút “sức sống”, một chút “sự ấm áp”, và một liều dopamine giải trí ngắn hạn để làm tê liệt đi cái mệt mỏi đang hiện diện.
Và tâm trí mình đã rất tinh vi. Nó dùng sự quan tâm dành cho bạn gái, mượn lý do là mình đang chăm sóc cho căn phòng và bản thân mình như một cái cớ hoàn hảo để hợp lý hóa hành vi mua sắm vô thức của mình.
Mình đang cố vay mượn sức sống từ một món đồ vật lý bên ngoài, để lấp liếm đi sự rã rời từ bên trong.
Rất may là tối qua, lý trí đã chiến thắng. Mình tắt app và quay lại làm việc.
Nhưng khoảnh khắc đó nhắc nhở mình một bài học sâu sắc về cách chúng ta đối xử với bản thân. Khi hệ thần kinh bị quá tải bởi stress và áp lực, mình rất dễ tìm đến nút “Chốt đơn” như một liều thuốc giảm đau tạm thời.
Mình nghĩ rằng mua thêm một món đồ sẽ làm cuộc sống sống động hơn, nhưng thực chất thứ cần được chăm sóc lại là cơ thể và năng lượng đã rã rời và kiệt quệ sau một ngài dài.
Mình không thiếu đồ đạc, mình chỉ cần một khoảng nghỉ cho tâm trí và cơ thể. Hít thở, thư giãn, thả lỏng, quay về với mình.
Đủ để chăm sóc cái khoảng trống bên trong mà mình đang cố lấp đầy bằng đồ đạc và năng lượng vay mượn cũng như sự tưởng tượng trong tâm trí.
Còn bạn thì sao? Lần cuối cùng bạn muốn mua một món đồ trong lúc đang ngập ngụa căng thẳng là khi nào? Bạn thực sự cần món đồ đó, hay bạn chỉ đang vay mượn một cảm giác mà bên trong bạn đang thiếu vắng?
Nguyên,
