Quá xàm.
Sáng nay, khi định viết những dòng này, một giọng nói phán xét trong đầu mình vang lên: “Nội dung này xàm lắm, chả có gì hay và đặc biệt. Nghĩ sao mà kể lể mấy chuyện linh tinh này lên email? Quá xàm. Cái đó chat chit thì được, chứ ở đây đang làm business, viết email marketing cơ mà. So boring!”
Nhưng mình quyết định áp dụng đúng bài học hôm qua: Do something. Mình mở máy lên và gõ những dòng này, mặc kệ tiếng nói đó.
Sâu thẳm bên trong, mình có một khao khát. Mình muốn rèn luyện “cơ bắp” viết lách của mình đến mức nó trở nên hoàn toàn tự nhiên và điêu luyện. Mình ước mình có thể viết ở bất cứ đâu, trong bất kỳ tâm trạng (mood) hay mức năng lượng nào, mà ngôn từ vẫn cứ tự động tuôn chảy. Không có rào cản. Không quan tâm tới bất cứ sự phán xét nào, kể cả từ chính bản thân mình.
Mình nhớ lại, mình từng có khả năng viết rất đỉnh đúng 10 năm trước. Mình có thể viết trong 15 phút một bài viết mà một chuyên gia viết lách có thể mất nhiều ngày để hoàn thành.
Từ ngữ cứ tuôn ra không ngừng, từng chữ viết ra là năng lượng trong người mình hừng hực khí thế. Mình từng coi viết là một hoạt động healing và phản tư bản thân rất nhiều.
Cho đến một ngày, mình không thể viết gì nữa. Nghĩ đến viết là mình thấy ngán. Căn bệnh “writer’s block” ập đến.
Ngồi nhìn lại, mình nhận ra: lúc mình viết rất đỉnh cũng là lúc mình sống hết tiềm năng con người mình và gần như không gặp rào cản tâm lý hay bị phán xét gì cả.
Lúc đó, mình viết cho bản thân, chứ không phải viết để xây dựng business, personal branding, hay bất cứ thứ gì “for a business”.
Ngày xưa, mình viết như một dạng “thăng hoa” mà Sigmund Freud nhắc tới, mang hết tất cả những chiêm nghiệm cuộc sống, trăn trở, suy nghĩ ra để trút xuống trang giấy.
Thú thật, nó không hoàn toàn 100% healthy. Chỉ là mình rất thích viết và nói ra hết những suy nghĩ nội tâm. Cảm giác này xuất phát từ động cơ nội tại, khi mình hành động chỉ vì bản thân hoạt động đó mang lại niềm vui và sự thỏa mãn. Và vì các bài viết được đón nhận rất nhiều, nó lại càng boost thêm tinh thần và năng lượng cho mình.
Nhưng hành trình này, ngay lúc này, mang một ý nghĩa khác. Mình cũng viết cho mình, một phần cũng viết cho các bạn cần đọc, nhưng nó nằm ở điểm “Trung Đạo”.
Nó vừa đủ để chữa lành và giúp mình phát triển lành mạnh as a human, và cũng vừa đủ để hỗ trợ các bạn cần đọc phát triển lành mạnh as a human, đúng như quá trình trở thành một “Con người vận hành đầy đủ” (Fully Functioning Person) của nhà tâm lý học Carl Rogers.
Mình không cần like. Không cần tương tác comment để boost bài viết lên. Không cần ngợi khen. Mình biết bạn có đọc, và mình biết nó giúp ích cho bạn, vì nó giúp ích cho mình. Chúng ta đều tương tức với nhau vì chúng ta đều là con người như nhau.
Đó là một cảm giác mới, và là một con đường mới mà mình đang làm quen và khám phá.
Bạn có bao giờ đánh mất đi một niềm vui thuần tuý của bản thân vì nó bắt đầu trở thành 1 “công việc” hay 1 thứ “phải làm” không? Nếu có thể làm một điều gì đó nhỏ mang lại niềm vui cho bạn mà không vì một mục đích to lớn nào cả thì bạn muốn làm gì?
Nguyên,

