Phần tối con người mình
Một phần mà mình đã cố tình giấu nhẹm đi từ năm mười tám tuổi.
11 giờ tối. Mình nằm trên giường và miệng cứ ra rả nói. Nói với bạn mình về người khác. Nói những điều tiêu cực, cay độc. Cảm giác bức xúc ngùn ngụt bốc lên qua từng lời nói.
Mình ghét điều đó. Ghét cái cảm giác vừa hả hê vừa tồi tệ đó. Ghét nhất là nó xảy ra đúng vào khoảng thời gian mình dành riêng để chăm sóc bản thân trước khi ngủ, phá tan hết sự tĩnh lặng mà mình đã cất công gìn giữ.
Và mình không thể dừng lại.
Nhưng sáng hôm sau, khi ngồi viết journal, mình nhận ra một điều:
Cái bản thể nóng tính, cay độc này không phải là một con quái vật. Nó là một phần con người mình.
Một phần mà mình đã cố tình giấu nhẹm đi từ năm mười tám tuổi.
Trong suốt mười mấy năm qua, mình đã học cách giấu nó đi rất giỏi. Mỗi lần nó lỡ xổng chuồng, mình lại hoảng sợ ém nó xuống thật sâu và tự cảm thấy bản thân thật tồi tệ.
Mình tưởng đó là trưởng thành. Nhưng thật ra, đó chỉ là trốn tránh.
Chúng ta rất dễ rơi vào cái bẫy của sự tích cực độc hại hay khoác lên mình những chiếc mặt nạ tâm linh.
Mình từng nhầm tưởng rằng việc gồng mình nén cơn giận, tỏ ra điềm đạm có nghĩa là mình đã tốt hơn ngày xưa, nhưng thực chất đó chỉ là sự trốn tránh thực tại.
Cái phần nóng tính đó không biến mất. Nó chỉ đang chờ.
Và 1, 2 năm gần đây, nó trỗi dậy. Mình đang học cách không đấu tranh với nó nữa mà ngồi xuống, lắng nghe nó.
Dưới góc nhìn của liệu pháp Hệ thống Gia đình, không có phần nào bên trong mình là xấu xa cả. Cái bản thể cay độc, nóng giận đó rất có thể là một phiên bản bảo vệ mình từ rất lâu rồi. Nó xù lông, nó gầm gừ, nó gây chiến, vì đó là cách duy nhất nó biết để giữ cho mình không bị tổn thương.
Nó chỉ chưa được ai ngồi xuống nói chuyện thật sự.
Mình quyết định không trốn chạy nữa. Mình ngồi xuống, đối thoại với phần tăm tối đó và nói với nó những lời từ tận đáy lòng:
Mình hỏi nó: em đang cố nói gì với mình? Em đang cảm thấy thế nào?
Và mình nói với nó những điều mình chưa bao giờ nói ra.
Không cần hoàn hảo. Không cần làm thánh.
Mình chấp nhận bản thân trọn vẹn, ôm lấy cả những điểm yếu, sự giận dữ và cái phần xù xì nhất bên trong.
Mình thừa nhận với bản thể đó rằng mình vẫn còn chút sợ hãi khi phải thả nó ra ngoài, nhưng mình cam kết sẽ không trừng phạt, không chỉ trích và không giấu giếm nó thêm một lần nào nữa.
Mình chấp nhận sự bất toàn. Chấp nhận mình là mình.
Hành trình làm hoà với những phần xù xì bên trong không phải là xóa bỏ chúng. Học cách sống, lắng nghe và làm việc cùng các phiên bản bóng tối bên trong chính là bước đầu tiên trong việc làm hòa và thống hợp con người mình.
Bạn có phần nào bên trong mình mà đã rất lâu rồi bạn không để nó lên tiếng không? Nếu ngay lúc này bạn có thể ngồi xuống bên cạnh phần đó, bạn sẽ nói gì với nó?
Nguyên,
