Nhức đầu như ong đốt
Dạo gần đây, sau một ngày dài làm việc và học liên tục, đầu mình nhức muốn điên khùng, bưng bưng như có ong đốt. Đến tối thì cơ thể mệt mỏi rã rời và luôn có cảm giác thường trực rằng mình có thể bị ốm. Mình chỉ biết thầm cầu mong là đừng bị gì cả.
Sự căng thẳng ngấm ngầm tích tụ từ việc hoạt động trí óc quá nhiều đã làm cho cả não bộ và cơ thể mình rơi vào trạng thái rệu rã. Mình chợt nhận ra một sự thật:
Đã rất lâu rồi mình không dành trọn vẹn một ngày nào để nghỉ ngơi đúng nghĩa.
Mình chỉ xen kẽ những giờ làm việc bằng vài phút thiền ngắn ngủi, hoặc khi nào mệt lả đi thì mới chịu chợp mắt.
Mình vẫn ghi nhận bản thân đã luôn đều đặn mỗi sáng dành thời gian đi bộ, thiền hành, kết nối thiên nhiên, tập Yoga, cũng như giữ cho giấc ngủ được trọn vẹn. Nhưng sự thật là, bấy nhiêu đó vẫn không đủ.
Mình đang đối xử với cơ thể giống như một chiếc điện thoại: cắm sạc vội vàng vài phút chỉ để nó không sập nguồn, rồi lại tiếp tục rút ra và vắt kiệt nó.
Trong tâm lý học, trạng thái này kéo dài sẽ dẫn đến hiện tượng “kiệt quệ chú ý”.
Tâm trí không có khoảng trống để thực sự “tách rời” khỏi công việc.
Thầy Thích Nhất Hạnh từng đưa ra một hình ảnh ẩn dụ rất hay: Khi một con vật trong rừng bị thương, nó tìm một nơi kín đáo để nằm xuống và nghỉ ngơi hoàn toàn trong nhiều ngày. Nó không bận tâm đến việc đi kiếm ăn hay bất cứ thứ gì khác, nó chỉ nằm đó để cơ thể tự chữa lành.
Thế nhưng con người chúng ta, ngay cả khi ốm đau hay kiệt sức, vẫn không ngừng chạy đua và gồng gánh.
Gần đây mình quyết định không đặt chuông báo thức và cho phép bản thân ngủ đủ giấc. Điều đó đã giúp mình hồi phục phần nào.
Trộm vía buổi sáng sau khi ngủ dậy, mình chỉ có cảm giác nặng đầu và người hơi uể oải chứ không lăn đùng ra ốm. Mà gần đây cái nắng nóng buổi sáng hầm hập khiến mình chẳng muốn làm gì cả.
Nhưng thay vì lại cầm điện thoại lên để trốn tránh hay cố ép mình ngồi vào bàn làm việc, mình hiểu rằng cơ thể và tâm trí lúc này cần được “giãn” ra và “cooling” làm mát vào buổi sáng.
Mình trải thảm Yoga, bật một chút nhạc chill. Mình ngồi nhắm mắt thiền 5 phút, sau đó chậm rãi tập Yoga 15 phút.
Cơ thể và đầu óc của mình bắt đầu giãn ra. Không phải là một phép màu xóa sạch mọi cơn đau, mà mình cảm nhận có sự lưu thông và giải phóng năng lượng cho cơ thể.
Nó nhắc nhở mình một bài học lặp đi lặp lại: Mình phải chủ động lấy lại thói quen break giữa những giờ làm việc và phải cho đầu óc và cơ thể được thả lỏng thực sự vào cuối tuần. Nếu cứ tiếp tục “gồng” như hiện tại, việc bị burnout cả thân lẫn tâm chỉ là chuyện sớm muộn.
Gần đây, bạn có đang vắt kiệt sự “tập trung” của mình mà không cho nó một khoảng nghỉ nào không? Đã bao lâu rồi bạn không cho phép mình được nghỉ ngơi thật sự trọn vẹn?
Nguyên,

