Nghịch lý nghề chữa lành
“Mấy người làm nghề social work (khuynh hướng xã hội) toàn thấy anti social (chống đối xã hội).”
Câu nói đùa bâng quơ của cậu bạn cùng lớp bỗng làm mình khựng lại.
Nó làm mình buồn cười. Nhưng sâu bên trong, nó đánh trúng vào một sự chột dạ mà mình đã âm thầm giấu kín bấy lâu nay.
Đã bao giờ bạn đang làm một việc rất tốt, nhưng lại tự hỏi liệu mình có đang sống giả tạo không? Mình đã tự chất vấn bản thân đúng như thế.
Mình luôn nói khao khát lớn nhất là được chăm sóc con người, đóng góp cho xã hội. Vậy tại sao mình lại nhanh chóng cạn kiệt năng lượng giữa những đám đông ồn ào? Tại sao mình luôn tìm cách lùi lại trong những cuộc trò chuyện xã giao rôm rả? Tại sao mình lại hay né tránh mạng xã hội?
Có phải mình chỉ giỏi nói lý thuyết, chứ bên trong không hề quan tâm đến con người như mình tưởng?
Ngay lúc viết ra những dòng tự vấn đó, một cảm giác râm ran chạy khắp cơ thể mình một cách lạ lùng. Nó là sự trộn lẫn kỳ lạ giữa nỗi bồn chồn sợ bị đánh giá, và một niềm hân hoan khó tả.
Mình nhận ra có hai phiên bản bên trong mình đang chọc ghẹo nhau. Một phiên bản thì lo lắng sợ bị đánh giá, còn một phiên bản thì đang sung sướng vì nó biết rõ nó hạnh phúc nhường nào khi được ở một mình.
Thực ra, mình không hề mất khả năng giao tiếp xã hội. Mình vẫn làm lớp trưởng, vẫn giao tiếp tốt với giáo viên, vẫn làm nhóm trưởng điều phối công việc cho mọi người. Vẫn kết nối sâu trong các phiên coaching một kèm một. Vẫn có khả năng thành lập công ty, điều phối nhân viên. Vẫn có khả năng làm giáo viên Yoga, hay làm Mental Health trainer cho sự kiện 50-200 người.
Nhưng mình rất cẩn trọng trong việc bảo vệ năng lượng của bản thân.
Mình chỉ không thích những cuộc trò chuyện xã giao hời hợt. Mình hay tự trách bản thân sao cứ lủi thủi đi học rồi ngồi một mình, nhưng giờ mình hiểu, làm công việc xã hội, chăm sóc tinh thần không đồng nghĩa với việc lúc nào cũng phải hướng ngoại, năng nổ hay hoạt bát, mà nó còn nên ngược lại.
Việc ở một mình để chăm sóc bản thân là vô cùng quan trọng. Mình yêu sự tĩnh lặng của những buổi sáng và buổi tối không tin nhắn hay sự bận rộn, yêu việc dành thời gian làm deep work, nghiên cứu, chiêm nghiệm và khám phá nội tâm.
Những khoảng không gian đó không chỉ nuôi dưỡng con người mình, mà còn tạo ra chiều sâu để mình thực sự thấu cảm được người khác.
Mình chợt nghĩ đến một hình ảnh.
Những khu rừng yên tĩnh hay những mặt hồ phẳng lặng chưa bao giờ phải lên tiếng giải thích tại sao chúng lại xa cách thành phố, tại sao chúng không ồn ào hay náo động.
Nhưng con người vẫn luôn tìm về chúng để được chữa lành. Xa rời sự xô bồ, những cơn gió, chim thú vẫn tự động tìm đến khu rừng để khuấy động hay lưu trú. Chính sự tĩnh lặng, tươi mát và dễ chịu của rừng cây, hồ nước lại mang đến một năng lượng xoa dịu vô cùng lớn lao.
Mình yêu hình ảnh đó. Ngay cả background Zoom của mình cũng luôn là hình ảnh một khu rừng và mặt hồ phản chiếu. Có lẽ đó cũng là lý do mình yêu không gian của Làng Mai đến vậy, vì ở đó có cả hai sự tĩnh tại này.
Những người hướng nội làm công việc chăm sóc tinh thần như mình không hề anti social. Chúng mình chỉ muốn làm những khu rừng, những mặt hồ tĩnh lặng, luôn xanh mát và tươi trẻ để sẵn sàng nuôi dưỡng những ai cần tìm đến.
Còn bạn thì sao? Đã bao giờ bạn tự ép mình khoác lên một chiếc áo ồn ào chỉ để không bị lạc lõng chưa? Và nếu sự tĩnh lặng bên trong bạn thực chất là một năng lực chứ không phải khiếm khuyết, bạn sẽ dùng nó để bảo vệ điều gì tiếp theo?
Nguyên,

