Một thứ vớ vẩn
Hôm nay mình bắt đầu cảm thấy sức ì của việc tiếp tục giữ thói quen viết. Đó là cái cảm giác khi mình bắt đầu cảm thấy “mình phải làm” một cái gì đó thay vì cái cảm giác sung sướng, hạnh phúc, “chỉ đợi được làm ngay”.
Đây là nỗi sợ và sự lo lắng chung của những ai bắt đầu và đang giữ một thói quen gì đó.
Nó thật sự rất đáng sợ. Nó “creeps in” (len lỏi) vào trong tâm trí bạn một cách tinh vi như một tên trộm. Nó thì thầm với bạn những lời rất đúng và hợp lý.
“Hôm nay mình mệt quá.”
“Nhà bao việc.”
Trộm vía là ít nhất bây giờ mình được chuẩn bị những kỹ năng “bắt trộm”. Mình gọi tên nó. Mình thừa nhận nó.
The tâm lý học (Thuyết Tự quyết) hay triết học hiện sinh, yếu tố tự chủ hay quyền tự đưa ra quyết định ảnh hưởng rất nhiều đến sự hạnh phúc và “sự hài lòng” của một người.
Khi bạn mất cảm giác “tự chủ”, cảm giác “mình chọn làm điều này” và bắt đầu chuyển sang mode “phải làm”, “trách nhiệm cần làm”, nó sẽ bắt đầu bào mòn ý nghĩa công việc, cuộc sống, mối quan hệ và bất cứ thứ gì trước đó đang tạo niềm vui cho bạn.
Bí quyết là hãy “lower the bar”, hạ cái “thanh xà tiêu chuẩn” của mình xuống.
Chấp nhận là mình xấu xí, hôm nay mình có thể viết dở, không hoàn hảo, chấp nhận sản phẩm và những gì mình làm hôm nay nó có thể rất là “vớ vẩn”.
Chấp nhận rằng mình có thể đưa mình vào một tình thế dễ tổn thương, bị đánh giá. Nhưng ngược lại, mình đang lựa chọn, chứ không bị ép buộc.
Và hãy áp dụng nguyên tắc “Do something” (làm một cái gì đó).
Viết đúng một dòng. Đi bộ 5 phút. Ngồi thiền. Đọc 1 trang sách. Mở laptop lên. Hát 1 đoạn.
Chỉ cần làm 1 thứ gì đó thật nhỏ nhưng trong lựa chọn của mình, thay vì cảm giác “phải làm”.
Hôm nay bạn có cảm thấy áp lực “mình phải làm” một cái gì đó không? Nếu bạn được chọn làm một cái gì đó thật nhỏ cho chính mình hôm nay, bạn sẽ làm gì?
Nguyên,

