Một quyết định ngẫu hứng
Suy nghĩ. Phân tích. Lên kế hoạch. Deadline. Repeat.
Cuối tuần vừa rồi, mình nhận ra một trong những bí mật của tâm trí.
Cả một tuần dài, não bộ của mình đã chạy hết công suất như một cỗ máy không có nút tắt. Ngay cả khi đã gập laptop lại, tâm trí mình vẫn tiếp tục chạy. Có những ngày mình cảm thấy mình chỉ như một cỗ máy lặp đi lặp lại.
Nhưng có một cách để bạn feeling alive (cảm thấy sống trở lại) ngay lập tức.
Đừng cho nó biết dự định tiếp theo của bạn.
Tối cuối tuần vừa rồi, thay vì đi bộ dạo quanh khu nhà quen thuộc sau bữa ăn như mọi khi, bạn mình bất ngờ kéo mình rẽ vào một con đường lạ ở Quận 7.
Và rồi, tụi mình lạc vào một chốn thần tiên.
Rời bỏ những con đường ồn ào rôm rả, tụi mình rảo bước qua những con đường nhỏ tĩnh lặng. Men theo dòng sông với hai bờ cây. Băng qua một con kênh rạch yên ả. Cuối cùng, cả hai dừng chân trước một con đường treo đầy đèn lồng xinh xắn và ấm áp.
Chỉ trong ba mươi phút ngắn ngủi, tụi mình như được bước vào một bức tranh mà bản thân luôn hằng ao ước. Một nơi có cây xanh, có nước, có gió và có một sự tĩnh tại đầy diệu kỳ. Tụi mình mong ước một ngày nào đó sẽ được ở một khu nhà giống vậy.
Và mình nhận ra, sự bận rộn luôn cướp đi đặc quyền tuyệt vời nhất của bản thân: Khả năng được “cảm” và sự “sống”.
Tại sao phép màu nhỏ bé này lại xảy ra?
Bởi vì bọn mình đã thực sự cho phép bản thân được hiện diện. Không vội vã. Không có một đích đến cụ thể. Chỉ có một chút ngẫu hứng và sự mở lòng để quan sát trọn vẹn mọi thứ xung quanh.
Trong các phiên coaching, có một điều mình luôn thực tập cùng các thân chủ: Cho phép bản thân tạm ngừng những suy nghĩ lại và “cảm” nhiều hơn.
Khi chúng ta thực sự cảm nhận, đó là lúc ta đang đưa nhận thức từ cái đầu đang quá tải đi xuống cơ thể. Đó là lúc ta tưới tẩm lại các giác quan, nuôi dưỡng trái tim và chạm vào linh hồn sâu thẳm bên trong mình.
Việc chủ động chậm lại, rẽ vào một con đường lạ, ngắm một cái cây hay đón một cơn gió mát không phải là sự lãng phí thời gian. Nó là liều thuốc giải độc trực tiếp để nuôi dưỡng sự lành mạnh cho cả tinh thần lẫn thể chất của chúng ta.
Lần cuối cùng bạn cho phép mình sống thật chậm, thử làm một điều gì đó mới mẻ và thực sự cảm nhận thế giới xung quanh là khi nào? Nếu hôm nay được chọn làm một điều nhỏ nhất để nuôi dưỡng các giác quan của mình, bạn sẽ làm gì?
Nguyên,

