Một cảm giác chữa lành khó miêu tả
Mình đã không nghĩ một bài tập đơn giản như vậy lại có thể chạm sâu đến thế.
Mình từng nghĩ ghi nhận người khác là một thứ rất chán và nhạt nhẽo.
Nó không phải là khen. Khen thì rõ ràng: giỏi, xuất sắc, tuyệt vời. Còn ghi nhận thì cứ bằng bằng. “Mình thấy bạn đã rất nỗ lực.” “Mình thấy bạn đang cố gắng.” Nghe vô vị. Như một câu nói cho có.
Cho đến khi mình thực sự cần được ghi nhận, mình mới nhận ra mình đã lầm.
Hôm qua, trong lớp kỹ năng tham vấn, mình được học về kỹ năng ghi nhận. Khi giáo viên trong lớp hỏi về định nghĩa “ghi nhận”, mình đã phát biểu và tự nhiên cảm thấy chạm rất sâu vào bên trong khi nói ra những suy nghĩ của mình.
Cuối buổi có một bài tập bắt cặp: hai người ngồi đối diện nhau và lần lượt ghi nhận đối phương.
Mình đã không nghĩ một bài tập đơn giản như vậy lại có thể chạm sâu đến thế.
Khi người đối diện nhìn vào mắt mình, không khen, không phân tích, không khuyên bảo, chỉ ghi nhận những điều rất nhỏ bạn ấy thấy ở mình, có cái gì đó trong lồng ngực mình mềm xuống.
Mình tự nhiên thấy mình đang được nhìn thấy. Không phải nhìn thấy như một người đáng khen. Mà nhìn thấy như một con người đang cố gắng, đang tồn tại, đang sống là chính mình và được chấp nhận vô điều kiện.
Đó là một cảm giác chữa lành rất khó miêu tả.
Nếu lời khen mang sắc thái hào hứng, tung hô và bùng nổ, thì ghi nhận có một thứ năng lượng hoàn toàn khác. Nó tĩnh tại. Bình ổn. Chắc chắn. Nó không đẩy bạn về phía trước, không bắt bạn phải làm tốt hơn nữa. Nó chỉ đơn giản nói: “Mình thấy bạn.” (I see you.)
Lời khen làm bạn hưng phấn một lúc. Sự ghi nhận giúp bạn được nghỉ ngơi.
Hồi mới làm coaching, mình rất khó ghi nhận thân chủ. Lúc đó, mình chưa hiểu vì chính mình cũng chưa từng ghi nhận bản thân.
Sau khi trải qua một vài mâu thuẫn cá nhân, sau khi làm việc với coach của mình để học cách ghi nhận chính mình nhiều hơn, mình mới có thể đưa năng lượng đó vào phiên coaching.
Sau này, mình nhận thấy việc ghi nhận thân chủ có một sức mạnh vô cùng lớn. Có thể thân chủ không nói ra điều đó, nhưng chính mình cảm nhận được có một nguồn năng lượng nâng đỡ đang diễn ra. Có lẽ vì chính bản thân mình đã trực tiếp cảm nhận và được chữa lành bởi sức mạnh của sự ghi nhận.
Với những người có tính cách thích cáng đáng, ôm đồm và làm mọi thứ như mình, việc cảm nhận sự ghi nhận đôi khi vui thì vui thật, nhưng để mở lòng đón nhận nó cũng có cái khó riêng. Đâu đó luôn có những giọng nói ngầm: “Việc đó là việc mình phải làm mà. Trách nhiệm của mình mà. Có gì đâu mà phải ghi nhận.”
Mình mất khá nhiều năm mới hiểu rằng chính cái phản xạ đó đang làm mình kiệt sức. Khi mình không cho phép bất cứ ai ghi nhận mình, mình cũng không cho phép chính mình nghỉ ngơi.
Mọi thứ mình làm đều “chỉ là việc phải làm”. Không có một khoảnh khắc nào để dừng lại và thấy: “Ờ, mình đã làm được điều đó. Mình đã cố gắng.”
Khi mình tập tự ghi nhận những nỗ lực của mình, trân trọng con người và hành trình sống của mình, mình sẽ bớt khắc nghiệt với bản thân hơn. Mình cũng sẽ mở lòng để người khác có thể bước vào và giúp đỡ mình hơn.
Mỗi ngày, chỉ cần ngồi xuống và viết ra một điều mình muốn ghi nhận bản thân, dù là rất nhỏ.
Hôm nay mình đã dậy sớm hơn năm phút. Đã ngồi hít thở một phút. Đã đi bộ năm phút. Đã mua nước cho chú bảo vệ. Đã nhắn tin cho mẹ.
Bất cứ điều gì.
Và nếu tốt hơn nữa, bạn có thể viết thêm là mình cảm thấy thế nào.
“Hôm nay mình đã ngồi xuống viết bài này và gửi đi cho mọi người. Mình cảm thấy hạnh phúc, trân trọng và ý nghĩa.”
Đôi khi mình nghĩ, một con người sẽ đi được rất xa nếu mỗi ngày họ có một câu như vậy để nói với chính mình.
Còn bạn?
Dạo gần đây bạn có nhận được một lời ghi nhận nào không?
Và nếu hôm nay bạn có thể ghi nhận bản thân một điều, dù rất nhỏ, đó sẽ là gì?
Nguyên,
