Mình tức điên mất.
Tuần vừa rồi, mình đã quyết định hủy khóa đi thiền sắp tới ở Làng Mai nhân dịp lễ.
Lúc bấm nút submit form, mình tự nhủ với bản thân rằng mình chỉ hơi tiếc, rằng mình biết đó là một lựa chọn cần thiết. Nhìn vào lịch trình ngập ngụa deadline bài tập nhóm, các project cá nhân, cộng thêm cái nắng nóng gay gắt của mùa hè và những bất tiện của việc di chuyển... mình nhận ra đi “chữa lành” lúc này nhiều khi lại thành một gánh nặng vắt kiệt sức lực.
Mình còn tự nhủ với bản thân rằng mình chọn ở nhà “staycation” để tự bảo vệ năng lượng của bản thân.
Ôi thật buồn cười. Tất cả chỉ là tự biện hộ và lừa dối mong muốn sâu thẳm của bản thân.
Cảm xúc thật sự của mình là tức điên.
Trước đó đầu tháng, mình cũng đã phân vân và khi làm việc với bản thân, mình đã rất rõ ràng là sẽ vẫn đi khoá thiền vì đó là mong muốn sâu thẳm bên trong mình.
Mong muốn lớn nhất của mình trong kỳ nghỉ này là được toàn tâm toàn ý cho cơ thể được nghỉ ngơi trọn vẹn, nuôi dưỡng sự sống và kết nối bên trong mình.
Ban đầu, mình đã rất quyết tâm bảo vệ khoảng thời gian này. Nhưng rồi nhóm lại muốn đổi ngày để giãn deadline ra, và mình đã nhượng bộ. Thế là dồn một cục deadline xung quanh lễ, và mình ấm ức phải đưa ra quyết định trên.
Thật bực mình và điên tiết.
Mình vừa tự tay đánh mất đi một kỳ nghỉ ý nghĩa dành cho bản thân, chỉ để vùi đầu vào một đống deadline bài tập nhóm. Aaaaaaaggggghhh.
Có thể bạn sẽ thắc mắc:
“Tại sao phải làm quá lên như vậy?”
“Tại sao lại tiêu cực như vậy?”
Nhưng không, đó chính là tiếng nói và cảm xúc thật của con người bên trong mình. Và nếu như mình không lắng nghe và tôn trọng nhu cầu, mong muốn của nó thì nó sẽ còn quậy mình tưng bừng hơn nữa.
Nó như một đứa trẻ chỉ muốn được làm thứ nó thích. Và khi không có thứ nó muốn thì nó sẽ khóc thét lên.
Không có nghĩa mình phải chiều theo ý nó. Cũng bởi vì vậy mà mình đã huỷ chuyến đi.
Nhưng mình cần thật sự ghi nhận đúng cảm xúc và mong muốn sâu thẳm bên trong mình. Mình cần giao tiếp và kết nối với bạn ấy.
Cơ thể và những khao khát sâu thẳm bên trong mình thực sự đang kêu gào. Chúng cảm thấy tức tối, mệt mỏi và phản kháng kịch liệt. Một giọng nói cứ văng vẳng dội lên trong đầu mình: “Đến bao giờ mày mới dành thời gian cho bản thân và làm những thứ mày thích hả Nguyên?”
Ở thời điểm hiện tại, mình nhận thức được rằng, phần con người “sống có trách nhiệm”, đáp ứng các vai trò xã hội vẫn mạnh hơn rất nhiều, vì mình là “người trưởng thành”.
Nhưng mình cần học cách lắng nghe cả hai giọng nói và hai phiên bản đó bên trong mình.
Và khi mình ghi nhận sự hiện diện của những cảm xúc và mong muốn này, bạn ấy cảm thấy được lắng nghe. Hỏi bạn ấy là bạn có nguôi ngoai và “tha thứ” cho mình không thì chưa. Nhưng mình biết mình và bạn ấy cần một thời gian để làm việc cùng nhau một cách lành mạnh nhất.
Lần gần nhất bạn phải nhượng bộ người khác và từ chối mong muốn cá nhân là khi nào? Bạn có lắng nghe tiếng nói và cảm xúc bên trong thật sự lúc đó của mình không?
Nguyên,

