Mình không thể để nó tiếp diễn như vậy nữa
Mình từng hỏi ba mình, nếu được sống lại tuổi trẻ, ba sẽ làm gì khác đi?
23:00. Mình mở note, và bắt đầu xả một tràng chửi rủa vào journal của mình. Again.
Mình từng hỏi ba mình, nếu được sống lại tuổi trẻ, ba sẽ làm gì khác đi? Ba nói, ba sẽ không nghe theo người khác nhiều quá, mà cần có quan điểm và chính kiến của mình.
Gần 10 năm qua, và ngay cả hôm nay, cái phần con người pleasing others (cố làm hài lòng người khác) nó vẫn vậy, vẫn sợ conflict, muốn hài hòa mọi thứ, sợ người ta thấy sự xấu xí, thô kệch của mình.
Mình từng nghĩ và từng tin rằng mình là một người sống độc lập, tự lập, không phụ thuộc vào ai. Sống xa gia đình, không ngửa tay xin tiền ai. Tự xây dựng sự nghiệp, tự khởi nghiệp, và có lối đi riêng.
Nhưng không, tất cả đều là những hình thức né tránh và phòng vệ. Vì mình ghét mâu thuẫn, không muốn tranh cãi, nên mình chọn đi một mình. Vì nếu mình trong một mối quan hệ với người khác, mình sẽ cố gắng làm hài lòng họ, cố gắng giữ hoà khí và khi nó vượt ngưỡng của mình thì mình nổi điên hoặc lại chạy trốn.
Mình không thể nói lên quan điểm của mình một cách vững vàng, bình tĩnh và giao tiếp một cách thuyết phục, khéo léo. Mình không thể vừa làm hài lòng bản thân và làm hài lòng người khác.
Khi một ai đó quá vô lý, áp đặt, và không biết lắng nghe và dung hoà, mình bật một trong hai mode: cố chiều theo ý họ hoặc hoá Hulk xanh.
Vì hậu quả của Hulk xanh quá kinh khủng và quá xấu xí nên mình đã chọn chiều theo ý họ, từ gia đình, người yêu thương và những mối quan hệ làm việc.
But not anymore. Mình không thể để nó tiếp diễn như vậy nữa.
Mình học cách làm việc với những cảm xúc mạnh cường độ cao mỗi ngày một chút, với tự thân hoặc với coach. Học cách nói ra quan điểm của mình một cách rõ ràng. Nói không với những gì mình không đồng ý.
Và quan trọng hơn là phải biết rất rõ điều mình muốn là gì. Tại sao mình muốn nó? Nguồn gốc và hạt giống của cái muốn này là gì?
Đi sâu hơn nữa thì: Ai đang là người muốn điều này. Ai ở đây là “con người” mà mình muốn trở thành hoặc con người mà mình đang là.
Từng ngày từng chút. Vẫn còn một chặng đường dài, và mình ghi nhận sự nỗ lực, cố gắng của bản thân mỗi ngày.
Bạn có cảm thấy bạn đang chiều lòng một ai đó vì bạn không muốn làm họ phật lòng hoặc vì sợ mâu thuẫn không? Nếu được chọn một cách để xả ra hết tất cả những điều dồn nén bên trong bạn muốn làm gì?
Nguyên,
