Lúc nay mà ốm thì mệt
Hôm nay, trộm vía là mình đã thấy khoẻ hơn.
Cảm giác bao trùm lúc này là sự biết ơn cơ thể vô cùng. Thật sự ở giai đoạn hiện tại, mình rất sợ bị ốm hay cảm. Bình thường thì không sao, nhưng tháng 4 này có quá nhiều deadline và bài tập, nghĩ đến thôi đã thấy ớn lạnh. Nếu giờ mà lăn ra ốm nữa thì thật sự rất mệt.
May sao, nhờ hai ngày vừa rồi chú ý ăn uống, ngủ nghỉ và điều độ lại lối sống, cơ thể mình đã hồi phục. Mình cũng chủ động không ngồi phòng máy lạnh để tránh hơi lạnh phả trực tiếp vào gáy. Nhìn lại, có lẽ 2-3 tuần trước đó, việc ngồi máy lạnh phả vào gáy quá nhiều chính là cách cơ thể bật “chuông báo động”, ép mình phải chậm lại để nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân.
Mình vốn thích làm việc với khí trời tự nhiên và ánh sáng. Mấy ngày gần đây, thời tiết Sài Gòn bắt đầu nóng, phòng mình lại hướng Đông nên buổi sáng khá hầm bí, buộc lòng phải bật máy lạnh. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, nếu được lựa chọn, mình vẫn luôn ưu tiên ngồi giữa khí trời và một không gian thoáng đãng.
Dạo gần đây, mình tìm thấy niềm vui trong việc đi thiền hành buổi sáng dưới công viên nhỏ trong khu chung cư. Đi thật chậm, cảm nhận hơi ấm của mặt trời sáng sớm, nghe tiếng chim ríu rít trên những cành cây, và lâu lâu lại đón một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Mình cũng hay có thói quen tháo dép ra, để đôi bàn chân trần chạm trực tiếp xuống mặt đất một lúc. Đó là cách tuyệt vời nhất để mình cảm nhận sự “grounded” (bám rễ) và vững chãi.
Mình luôn cố gắng ưu tiên thời gian buổi sáng để chăm sóc bản thân và cơ thể. Nó giống như một cái neo vững chắc, giữ mình không bị cuốn trôi trong những giai đoạn ngập ngụa áp lực, deadline và trách nhiệm. Nó dạy mình cách biết lắng nghe và tôn trọng cơ thể hơn.
Và có lẽ, chính vì mình học cách lắng nghe và tôn trọng cơ thể, nên cơ thể cũng đang tôn trọng và hỗ trợ mình một cách tốt nhất có thể.
Còn bạn, gần đây bạn có đang lắng nghe cơ thể mình không? Có một điều nhỏ nào bạn muốn làm ngay hôm nay để cảm nhận mình được “grounded” (bám rễ) trở lại không?
Nguyên,

