Làm gì khi chán 1 việc gì đó?
Mấy hôm nay mình bắt đầu thấy chán viết.
Cảm giác chán nản này rất quen thuộc. Nó y hệt như sự uất ức và mệt mỏi mỗi khi mình phải gồng gánh vị trí nhóm trưởng trong các dự án. Hay cảm giác phải đến lớp dạy nhưng không còn một tí lửa nào. Mình luôn bị ám ảnh bởi những nỗi sợ cũ.
Sợ điểm không tốt. Sợ bị người khác nhận xét. Sợ bản thân bị dằn vặt là làm việc thiếu trách nhiệm. Lúc nào mình cũng phải chắc chắn mọi thứ đi đúng hướng một cách hoàn hảo nhất.
Và mình nhận ra, sự chán nản này không đến từ bản thân việc viết lách hay sự nỗ lực. Nó đến từ áp lực của sự biểu diễn. Đến từ việc ép bản thân vào một cái khuôn nhất định.
Nó rất tinh vi. Sự biểu diễn mang lại sự công nhận. Sự ép bản thân vào một cái khuôn giúp tiết kiệm sự suy nghĩ.
Mình ghét cảm giác bị ép buộc phải lặp đi lặp lại một hình ảnh hoàn hảo. Mình mệt mỏi khi phải liên tục trình diễn một hình mẫu chuyên gia hay một người dẫn dắt không bao giờ mắc lỗi. Khi kết quả và điểm số trở thành thước đo duy nhất, mọi thứ mình làm đều mất đi sự thảnh thơi và niềm vui nguyên bản.
Mình ghét phải tuân thủ theo một form, một khuôn mẫu, một cách làm việc nhất định. Nó phả huỷ đi sự tự do sáng tạo và niềm vui thuần khiết.
Sau khi ngồi làm việc với bản thân, mình biết mình vẫn rất rất yêu việc viết và mình rất cần đến nó. Mình chỉ cần lấy lại quyền tự quyết cho chính mình. Mình chỉ không cần phải đáp ứng kỳ vọng và mong muốn của bất kỳ ai, ngay cả bản thân mình.
Mỗi ngày, mình sẽ chỉ cần ngồi xuống đúng mười phút. Không cần tạo ra một kiệt tác, không cần cấu trúc hoàn hảo, không cần trình diễn cho ai xem. Mình chỉ cần ghi chép lại những gì đang diễn ra, không cần cố gắng sáng tạo nên những thứ to tát.
Chỉ cần hiện diện một cách chân thật nhất. Chấp nhận rằng mình là một con người đầy thiếu sót, xù xì và không hoàn hảo. Việc lột bỏ chiếc mặt nạ biểu diễn chính là cách duy nhất để bảo vệ tình yêu với những gì mình làm. Và cũng là cách để các thân chủ của mình có thể thoải mái gỡ bỏ những sự gồng gánh mà họ đã và đang phải mang vác quá lâu.
Hôm nay, bạn có sẵn sàng trút bỏ gánh nặng biểu diễn để được làm một con người hoàn toàn không có gì để chứng minh không?
