Lại như vậy nữa rồi
Mình chợt nhận ra bản thân lại đang lướt điện thoại vô thức, chuyển từ video này sang video khác mà không thể nào dừng lại được.
Bên trong mình những tiếng nói tự trách và sự giận dữ lại trồi lên.
“Nhà bao việc.”
“Sao bị bao nhiêu lần mà không chừa?”
“Do mày thức khuya đó.”
Tụi nó chỉ đợi có cơ hội để phán xét và chỉ trích mình.
Mình tắt Youtube. Bật app khoá ứng dụng. Mở app hít thở. Hít một hơi thật sâu, mình nhắm mắt, hít thở và thả lỏng tâm trí trong 3 phút.
Mình tìm lại mình.
Mấy hôm nay mình lại rơi vào trạng thái ưu tiên deadline, ngủ trễ, thiếu ngủ, gồng gánh trách nhiệm nhóm và chạy theo những tiêu chuẩn đánh giá từ thế giới bên ngoài.
Nó khiến đầu óc mình trở nên mù mịt vào buổi sáng và khả năng kiểm soát tự thân giảm sút.
Mình biết nó không tốt một chút nào.
Một thông điệp chợt lóe lên trong đầu mình: Nếu mình luôn ưu tiên người khác, mình sẽ không bao giờ có thời gian để ưu tiên cho chính bản thân.
Đó là một trong những dấu hiệu sớm nhất của sự rạn nứt tâm lý bên trong.
Đó là khi bạn cảm thấy bản thân mình không đủ quan trọng bằng những gì đang diễn ra ở ngoài kia.
Chúng ta luôn miệng nói về khao khát tự do. Chúng ta sẵn sàng nỗ lực đấu tranh cho những điều lớn lao để làm chủ cuộc đời mình như quyền tự do, quyền độc lập.
Vậy mà, trớ trêu thay, chúng ta lại không biết cách đấu tranh cho chính cuộc sống hàng ngày của mình.
Quyền được có một buổi sáng thảnh thơi. Quyền được ngủ trọn vẹn tám tiếng. Quyền được làm công việc mình yêu thích. Quyền được dành trọn buổi tối bên gia đình. Quyền được dõng dạc nói: “Không, tôi không làm việc sau 5 giờ chiều.”
Tất cả những đặc quyền cơ bản đó để bảo vệ sự bình an, chúng ta lại tự nguyện vứt sang một bên vì áp lực từ bên ngoài.
Khi hệ thần kinh bị vắt kiệt bởi sự bận rộn, chúng ta trao luôn quyền tự quyết cho các nền tảng mạng xã hội hoặc các hình thức vay mượn năng lượng từ bên ngoài. Chúng ta không thể ngủ mà không chạm vào điện thoại.
Vừa bật dậy là tay tự động chạm vào màn hình.
Chúng ta kiệt sức đến mức chỉ hở ra một chút là lại tìm đến những đoạn video ngắn, lướt vô định như một liều thuốc tê để trốn chạy sự mệt mỏi hiện tại.
Có bao giờ bạn dừng lại và hỏi:
Chúng ta đang thực sự sống vì điều gì? Tại sao chúng ta lại tự tước đi những quyền tự do nhỏ bé nhất, để rồi mãi vẫn chưa có được cuộc sống mà mình mong muốn?
Nguyên,
