Khó chịu
Sáng thứ 7 vừa rồi, mình có một trải nghiệm khó chịu.
Mình tự động thức dậy lúc 6h. Cơ thể sau một tuần ốm mệt dường như đã phục hồi và tự động đánh thức mình dậy sớm hơn. Như thường lệ, mình ra ngoài đi thiền hành dưới công viên.
Nhưng hơi khó chịu là lòng mình lại cảm thấy hơi “động”. Nó không tĩnh lặng và chánh niệm được như những ngày trước. Mình không cảm thấy “hưởng thụ” bước đi của mình. Mình bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu.
Nếu là trước đây, có lẽ mình đã khó chịu với bản thân vì có một buổi thiền “không hoàn hảo”. Có lẽ mình sẽ để nó qua một bên, để sự “xáo trộn” này đi cùng mình và tiếp tục một ngày vì “nhà còn bao việc”.
Nhưng hôm nay, mình chỉ đơn giản là quan sát sự xáo động đó, sự khó chịu này. Mình vẫn bước đi chậm rãi, vẫn cảm nhận hơi ấm của mặt trời và lắng nghe tiếng chim.
Mình nhận ra, bình an không phải là lúc nào tâm trí cũng phẳng lặng như mặt hồ, mà là khả năng cho phép nó được xáo động mà không phản ứng lại.
Sự nhẹ nhàng chấp nhận đó đã đi theo mình vào công việc. Mình có hai phiên coaching rất tuyệt vời và những giờ deep work hiệu quả.
Mỗi khi bị cuốn đi khi làm việc, mình lại chủ động ngắt quãng 5 phút để ngồi nhắm mắt lại. Dù trong đầu vẫn thấp thoáng những lo lắng về deadline bài tập nhóm đang tới gần, mình quyết định vẫn ưu tiên bản thân mình trước. Nếu không, mình biết mình sẽ lại rơi vào vòng xoáy của deadline, của áp lực những con điểm và những căng thẳng không hồi kết.
Đến tối, khi dành thời gian cùng bạn gái mình đi ăn tối sau giờ học ở trường, mình cảm thấy ngày hôm nay thật trọn vẹn và mãn nguyện.
Còn bạn, bạn có thường xuyên cảm thấy khó chịu mỗi khi tâm trí và lòng mình xáo động không? Nếu hôm nay, bạn cho phép mình nhắm mắt lại 5 phút chỉ để quan sát sự xáo động đó mà không làm gì cả, bạn có sẵn sàng thử không?
Nguyên,

