Điều mình không thích khi viết
Hôm nay, mình cảm thấy không muốn viết một chút nào.
Hôm qua, mình tình cờ đọc lại những email cũ từng viết cách đây ba năm. Ôi, một cảm xúc hoài niệm trào dâng. Đợt đó cũng tầm thời gian này, ngày nào mình cũng viết và đăng bài. Mỗi ngày một chủ đề, ngập tràn năng lượng và cũng khá thú vị.
Thật sự thì mình rất thích viết. Nhưng mình nhận ra, mình chỉ không thích việc phải biểu diễn.
Mình không thích mỗi bài viết của mình phải biến thành một buổi biểu diễn trên sân khấu, nơi mục đích hướng tới cuối cùng là những tràng pháo tay hay sự gật gù tán thưởng từ khán giả.
Lúc đầu thì có vẻ vui, nhưng càng về sau thì càng mệt mỏi. Nó tạo ra những sự kỳ vọng ngày càng đè nặng lên cả mình và người đọc. Kỳ vọng ngày càng tăng, và áp lực phải làm sao cho buổi biểu diễn sau phải hay hơn buổi biểu diễn trước để xứng đáng với công sức của cả hai bên cũng ngày một lớn dần.
Mình thích viết chỉ đơn giản vì mình thích viết. Giống như một đứa trẻ lần đầu tiên cầm cây bút màu lên nguệch ngoạc, chẳng vì điều gì khác ngoài sự tò mò và niềm vui thuần túy.
Thông qua việc viết, mình soi rọi lại lòng mình, nội tâm và những cảm xúc của bản thân. Ngược lại, khi phải biểu diễn, mình buộc phải chắt lọc, cắt gọt và làm đẹp mọi thứ. Nó giống như việc thêm filter của mạng xã hội, nếu không lộng lẫy thì cũng phải mang một tone màu độc lạ nào đó để thu hút sự chú ý.
Đó cũng là lý do mình không còn thích viết trên mạng xã hội như ngày xưa nữa. Có quá nhiều lớp lọc, quá nhiều phản ứng, ý kiến, và mọi thứ dường như đều bị cuốn vào vòng xoáy tăng tương tác. Cái hồn thuần túy của thông điệp không còn nguyên vẹn. Nó đã bị sấy khô, thêm gia vị, đóng gói và khoác lên mình vô số kỹ thuật marketing.
Trong Yoga có một khái niệm gọi là Karma. Tinh thần của Karma Yoga chính là làm hết mình nhưng buông bỏ mọi kỳ vọng và sự dính mắc vào kết quả.
Mình bắt đầu coi việc viết của bản thân như một vòng tuần hoàn của cơn mưa. Những trải nghiệm sống của mình là những dòng sông. Những suy tư, chiêm nghiệm đọng lại thành hơi nước. Chúng tích tụ dần thành những trăn trở và nỗi lòng. Và đến một ngày, khi mình quyết định ngồi xuống viết, đó là lúc những hạt mưa bắt đầu rơi.
Và những hạt mưa rơi này thì không bao giờ bận tâm xem chúng có rơi trúng chỗ hay không, có được người đời đón nhận, tung hô hay yêu thích hay không. Chúng chỉ đơn giản là rơi xuống.
Vì vậy, khi viết, mình chọn sự yên tĩnh, thuần khiết và tự nhiên. Nhẹ nhàng và đơn giản. Không cần phải đúng, cũng không cần phải sai. Bởi vì một điều có thể đúng với người này, nhưng lại có thể sai với người khác.
Quan trọng nhất là lòng mình cảm thấy thế nào, và mình có đang sống đúng với con người thật của mình qua từng dòng chữ hay không.
Lần cuối cùng bạn viết hay làm một hoạt động gì đó để thể hiện những cảm xúc, suy tư hay con người của mình là khi nào? Bạn cảm thấy như thế nào khi làm điều đó?
Nguyên,

