Giai đoạn này căng quá
Giai đoạn này, thú thật là mình khá căng. Ngay sau kỳ nghỉ Tết, mình lao liền vào guồng quay: viết các bài luận, ôn thi, rồi liên tục là các bài tập nhóm, họp nhóm. Có lẽ vì vậy mà đầu và cơ thể mình luôn trong trạng thái căng cứng
Nhưng vấn đề nó không ở việc đi học và bài tập. Nó ở mình.
Thực ra, sâu thẳm bên trong, mình đang rất hứng thú với các project luận văn cá nhân. Từ lúc hoàn thành xong tiểu luận môn Tâm lý học xã hội, mình tìm thấy một sự say mê đặc biệt với việc viết lách để đào sâu, phản tư và nhìn nhận lại chính con người mình dưới những góc nhìn đa chiều, khoa học.
Tuy nhiên, mình cũng nhận ra một mặt trái: việc liên tục đẩy bản thân vào giới hạn của hoạt động trí não quá mức đã khiến đầu óc mình căng thẳng. Và hệ quả tất yếu là cơn căng cổ và cảm giác cơ thể đình công “quá tải” như vừa rồi.
May mắn là trong những lúc mệt mỏi nhất, mình vẫn duy trì được thói quen đi bộ, thiền hành, thiền định và đặc biệt là thực hành thiền từ bi với chính bản thân.
Chả là đợt vừa rồi trong môn Tâm lý học tích cực, mình quyết định chọn chủ đề thiền từ bi để thực hành và đào sâu vào lý thuyết. Thế nên ngày nào cũng vậy, mình dành ít nhất 10 phút để đặt tay lên tim, đầu, cổ và cơ thể để nói lời cảm ơn và trân trọng. Sau đó sẽ viết phản tư, chiêm nghiệm và có thời gian thì mình viết thêm một bài luận riêng cho việc thực hành.
Mình nhận ra đôi khi, việc ý thức được mình đang ép tâm trí chạy quá tốc độ và chủ động lùi lại để chăm sóc cơ thể mới là điều quan trọng nhất. Mình cũng neo sâu hơn một niềm tin rằng, chỉ khi mình cảm nhận được hơi ấm, tình người mà mình dành cho bản thân mình thì lúc đó sự tử tế và tình người mình trao đi nó cũng tự nhiên và không gượng ép nhất.
Hôm nay, bạn có đang để sự bận rộn của trí óc vắt kiệt cơ thể của mình không? Nếu được chọn một việc rất nhỏ và đơn giản nhất để chăm sóc mình, bạn sẽ làm gì?
Nguyên,

