Cú té thức tỉnh
Con bé trượt chân, rơi xuống nóc chiếc xe hơi rồi đập đầu xuống đất. Máu chảy lênh láng.
Khuôn mặt người cha thất thần.
Tối qua, khoảnh khắc đó trong phim Captain Fantastic đánh vào tâm trí mình rất mạnh.
Đó là cái khoảnh khắc đó của một người cha luôn hoàn hảo, luôn không sợ mọi thứ, thông minh, giỏi giang, bản lĩnh, chợt nhận ra rằng, chính sự cực đoan và bảo thủ của mình có thể đã giết chết con mình.
Nó đánh sâu vào một nỗi sợ sâu bên trong con người mình.
Đó là khao khát trở thành một người cha hoàn hảo. Mình luôn muốn bản thân phải thật sẵn sàng, phải có tài chính vững vàng, phải không có tì vết nào để cùng con trải qua một cuộc sống thú vị.
Mình sợ làm sai. Mình sợ con mình sẽ nghèo, sẽ đói, sẽ khổ. Mình sợ những tổn thương mình vô tình gây ra sẽ làm con oán trách.
Mình hít thở và chợt gọi tên được, đó là nỗi sợ của tổ tiên và gia tộc. Của cha, của mẹ, của những người mình thương.
Có lẽ vì vậy mà cho đến giờ, mình vẫn chưa sẵn sàng có con.
Nhưng những khoảnh khắc trong phim đã xét nát lòng mình.
Khoảnh khắc người cha phải xa rời con mình, đối diện với một sự thật rằng sáu đứa con yêu thương của mình có thể sẽ không thuộc quyền nuôi nấng của mình nữa.
Khoảnh khắc sáu đứa trẻ từ chối sống trong nhung lụa với người ông ngoại giàu sụ, chỉ khăng khăng đòi quay về bên người cha khắc nghiệt và đầy lỗi lầm của chúng, mình đã bừng tỉnh.
Sự hoàn hảo là kẻ giết chết tất cả sự sống tự nhiên của loài người.
Suốt hai tháng qua, mỗi ngày trôi qua là một ngày mình phải chật vật bóc tách từng lớp củ hành của sự hoàn hảo. Mình giống như một con rắn đang oằn mình lột đi lớp xác cũ.
Có những ngày thật sự ngột ngạt và đầy hoài nghi. Mình sợ hãi ánh mắt phán xét của người đời khi họ nhìn thấy những phần thô kệch, bình thường và tiêu cực bên trong mình.
Nhưng mình nhận ra, mình đang trên một hành trình quá tuyệt vời, quá tự do.
Đến một ngày không xa trong năm nay, mình có thể tự tin là bất cứ ai mình muốn, làm bất cứ thứ gì mình thích, nói bất cứ thứ gì mình cảm thấy thật nhất bên trong mà không sợ một sự phán xét hay đánh giá nào nữa, đặc biệt là với chính bản thân mình.
Khi mình thuận nhiên, không để những tiêu chuẩn mà người đời xây dựng lên cho mình, không để những câu lệnh “tôi phải” của chính mình tự áp lực lên bản thân nữa, việc gì đến ta cũng sẽ đón nhận hết, chẳng còn lo lắng, suy nghĩ, cân đo đong đếm.
Đó là khi mình đã chấp nhận trọn vẹn con người đã toàn vẹn bên trong và yêu thương nó vô điều kiện dù nó có xấu tốt thế nào.
Xấu và tốt là tư duy lưỡng nguyên kỳ thị do con người tạo ra và học được.
Mình không muốn con mình phải mang vác cái gene phải cố tỏ ra hoàn hảo, sợ sai, sợ gây tổn thương cho người khác nữa.
Mình muốn truyền cho con tình yêu thương, sự dũng cảm dám lựa chọn, dám làm sai, dám chịu trách nhiệm và theo đuổi điều mình muốn mà không đổ lỗi cho bất kỳ ai.
Thiên nhiên không hề hoàn hảo. Vũ trụ này chẳng hoàn hảo. Và ta là một hạt cát trong thiên hà chẳng hoàn hảo này.
Ý niệm hoàn hảo, không có gì sai, và mọi thứ phải đi đúng quỹ đạo, hệ thống là một sáng tạo ngờ nghệch, ngốc nghếch của loài người.
Càng gồng gánh sự hoàn mỹ, ta sẽ càng mệt.
Mình sẽ không cố trở thành một người cha hoàn hảo, một người chồng, người con, người thầy, người coach hoàn hảo.
Mình sẽ buông bớt dần tất cả và phó thác cho niềm tin rằng:
Khi mình có một mong muốn kết nối sâu thẳm từ bên trong, mình đưa ra một lựa chọn và quyết định, sống trọn vẹn với nó, chấp nhận tất cả khía cạnh của nó. Sau đó, ta phản tư và nhìn lại, ta sẽ thấy rằng, ta đã sống một cuộc đời vô cùng hạnh phúc và ý nghĩa.
Không bùn sẽ chẳng bao giờ không có sen.
Hãy luôn chấp nhận mình vô điều kiện, bạn nhé. Mình tin rằng bạn đã và đang rất nỗ lực và cố gắng mỗi ngày rồi.
Nguyên,
