Crush hiện tại
Có một sự giằng xé diễn ra rất rõ ràng
Ở độ tuổi ba mươi hai của mình, có một sự giằng xé diễn ra rất rõ ràng.
Một mặt, tâm trí mình cứ quẩn quanh với những thất bại, những bài học và tổn thương từ quá khứ. Mặt khác, mình lại phải nghĩ quá nhiều về tương lai, về deadline, sự nghiệp, tài chính, gia đình và những ước mơ.
Và rồi, cái hiện tại ở ngay đây cứ thế trôi đi. Mọi thứ xung quanh vẫn đang nhảy múa tưng bừng, nhưng mình lại không biết cách hưởng thụ.
Nó như thể crush của mình đang ngồi ngay trước mặt, bao điều đẹp đẽ đang diễn ra ngay lúc này, nhưng mình lại lảng tránh và bỏ lỡ mất sự rung động mãnh liệt của sự sống, chỉ vì mải đau khổ cho chuyện hôm qua và lo âu cho ngày mai.
Mình nghĩ đây là cái khó của tuổi 30. Không phải thiếu kinh nghiệm như hồi 20. Không phải thiếu năng lượng. Mà là mang quá nhiều thứ.
Phía sau là đủ thứ đã xảy ra, đủ thứ để sợ lặp lại. Phía trước là đủ thứ cần làm, cần đạt, cần quyết định. Và ở giữa, có một khoảnh khắc đang sống mà mình liên tục bỏ lỡ.
Mình hay nghĩ về một đứa trẻ 10 tuổi. Cái cách nó chơi, cái cách nó cười, cái cách nó hoàn toàn ở trong trò chơi đó mà không có gì kéo nó ra. Không phải vì cuộc đời nó đơn giản hơn. Mà vì nó chưa có đủ quá khứ để ám ảnh, và chưa hình dung được tương lai đủ rõ để lo. Nó chỉ có lúc này.
Người già cũng vậy, nhưng theo chiều ngược lại. Họ đã buông quá khứ vì không còn gì để thay đổi nữa. Họ không còn lo tương lai theo cái cách mình đang lo. Và trong khoảng trống đó, họ lại sống trọn vẹn theo một cách rất lạ.
Còn mình, đang ở giữa hai chiều đó.
Điều mình nhận ra là bản thân cái hiện tại không thay đổi. Nó vẫn là nó khi mình 10 tuổi, 18 tuổi, 30 tuổi và sẽ vẫn vậy khi mình 70.
Chỉ có con người mình là thay đổi. Mình mang theo những tổn thương, nỗi sợ, niềm tin, góc nhìn, những định kiến và áp lực của tuổi ba mươi để đắp lên cái khoảng không của hiện tại.
Cái sợ từ những thất bại cũ, nó có lý do của nó. Những áp lực về tương lai cũng vậy. Mình không đang nói là phủ nhận hay gạt chúng đi. Mình đang nói rằng khi chúng chiếm toàn bộ không gian bên trong, mình mất đi khả năng thực sự sống lúc này. Mất đi khả năng hành động từ sự rõ ràng thay vì từ nỗi sợ.
Và cuộc sống thì đang xảy ra, ngay lúc này, không chờ mình xử lý xong quá khứ, không chờ mình an tâm về tương lai.
Mình hoàn toàn có quyền lựa chọn cách mình sống và cảm nhận hiện tại. Khi buông được quá khứ và tương lai xuống để thực sự chạm vào khoảnh khắc này, mình chạm đến một cảm giác rất đẹp.
Đó là tình yêu. Tình yêu thuần khiết với cuộc đời, với người đồng hành trước mặt, và với chính linh hồn bên trong mình. Mình học cách chấp nhận bản thân trọn vẹn, không chối bỏ, không chỉ trích và không lo lắng về bất cứ điều gì nữa.
Tình yêu đó vô cùng thuần khiết. Khi mình sống trọn vẹn với cái tình yêu đó, mọi thứ đều có thể xảy ra. Everything is possible.
Thất bại chắc chắn vẫn sẽ đến. Nhưng khi mình hiện diện trọn vẹn bằng sức mạnh của tình yêu, mình biết mình sẽ có đủ nội lực để đón nhận và đi xuyên qua nó một cách bình an. Mình không còn cảm thấy mệt mỏi, hoang mang hay sợ hãi triền miên nữa.
Cuộc sống đang nhảy múa ngay lúc này. Và hôm nay, mình chọn khiêu vũ cùng nó.
Còn bạn, bạn có đang bị giằng xé giữa quá khứ và tương lai không? Nếu chỉ còn một ngày để sống trọn vẹn, bạn có sẵn sàng buông hết xuống tất cả nỗi lo sợ để trọn vẹn với hôm nay không?
Nguyên,
