Chân lạnh toát, đầu nhức bưng bưng
Đôi khi, cảm giác khó chịu nhất không phải là khi mọi thứ thất bại.
Cảm giác khó chịu nhất là khi bạn nhìn mọi thứ không diễn ra theo đúng ý mình, nhưng lại phải chọn cách không can thiệp.
Tối qua, khi ngồi trước màn hình máy tính dự buổi thuyết trình online của nhóm, mình đã trải qua chính xác cảm giác đó.
Khi phần trình bày bắt đầu đi chệch khỏi những tiêu chuẩn và kịch bản mà mình vạch ra, tâm trí mình lập tức bồn chồn. Những nhận xét không hài lòng từ người nghe bắt đầu xuất hiện.
Ngay lúc đó, chân mình lạnh toát, đầu nhức bưng bưng và người mệt lả đi. Trước đó, người mình cũng lả mệt từ những đêm thức khuya cày deadline.
Mình cảm nhận rõ từng đợt cortisol đang bơm đầy huyết quản. Mình sợ sự phán xét của lớp khác. Mình sợ người ta sẽ định nghĩa giá trị con người mình thông qua buổi thuyết trình này.
Mình rất muốn can thiệp để giành lại quyền kiểm soát, nhưng mình không thể. Mình chỉ biết nhắm mắt lại, hít thở và cố gắng ngồi im quan sát.
Trớ trêu thay, chủ đề nhóm mình thuyết trình lại là Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Ngồi nghe các triệu chứng, mình chợt nhận ra bản thân cũng có một vài biểu hiện tương tự trong đó.
Mình không đồng hóa bản thân với những người đang thực sự vật lộn với bệnh lý này, nhưng cái thói quen muốn kiểm soát mọi thứ, sự ám ảnh áp đặt ý muốn của mình lên người khác quả thực rất quen thuộc.
Tại sao mình không thể bình an, thả lỏng và chấp nhận rằng mọi thứ không phải lúc nào cũng diễn ra đúng như ý mình?
Nhiều cuốn sách khuyên chúng ta hãy buông bỏ sự dính mắc để tìm thấy sự nhẹ nhõm ngay lập tức. Nhưng mình sẽ thú thật một điều.
Khoảnh khắc mình nén lại cơn giận, không can thiệp vào bài làm của nhóm, nó hoàn toàn không mang lại một sự giải thoát nào cả. Nó là một sự chịu đựng đầy uất ức.
Bên trong mình, phần con người dính mắc vào kết quả, muốn kiểm soát mọi thứ theo ý mình vẫn còn quá lớn. Khi bị tước đoạt quyền can thiệp, nó vùng vằng và tức tối.
Mình nhận ra việc ép bản thân phải suy nghĩ tích cực ngay lúc đó là một sự dối trá. Mình chỉ đơn giản là ngồi đó, né tránh việc phản ứng ra bên ngoài, quan sát sự khó chịu của chính mình, khi nào mệt quá thì nhắm mắt lại, hít thở, thả lỏng.
Hành trình học cách buông bớt sự mong cầu, ngừng ép mọi thứ phải hoàn hảo theo ý mình và thôi áp đặt người khác chưa bao giờ là dễ dàng. Nó bắt đầu bằng việc dũng cảm thừa nhận những cảm xúc khó chịu nhất.
Mình vẫn ghi nhận sự tiến bộ của bản thân ở lần này là đã buông bớt những sự kiểm soát, cho phép những sự không hoàn hảo xuất hiện, và học cách quan sát bản thân khi nó đến.
Mình đang học cách nuôi dưỡng phần bình an bên trong lớn dần lên, không phải để tiêu diệt phần dính mắc, mà để đủ vững chãi ngồi lại thấu hiểu nó và giúp nó buông tay từ từ.
Gần đây, có kết quả nào đang nằm ngoài tầm kiểm soát khiến bạn phải gồng mình chịu đựng trong sự khó chịu không?
Nguyên,
P/s: Chúc bạn có kỳ nghỉ lễ vui vẻ. Mình sẽ quay lại vào ngày 4/5.
