Cái hay của làm người “bình thường”
Mình sẽ thú nhận một điều.
Dù là chuyên gia coaching, tâm lý, người thầy, KOL, hay bất cứ từ ngữ nào người đời miêu tả về mình, và mình phải mô tả về bản thân để họ hiểu mình làm gì, mình cũng chỉ là một con người bình thường như bao người.
Mình cũng có những lúc mệt mỏi rã rời, căng thẳng và stress tột độ, ốm cảm, cáu giận, sân si, kiểm soát, áp đặt…vân vân.
Trong vai trò của một người dẫn đường hay một người làm nghề chữa lành, chúng ta rất dễ tự trói mình vào một áp lực vô hình. Đó là áp lực phải luôn vững chãi, luôn hoàn hảo để làm chỗ dựa cho người khác.
Nhưng sự thật là khi càng cố gồng mình khoác lên chiếc áo biểu diễn đó, chúng ta càng lún sâu vào một cái tôi giả tạo và dần quên mất con người thật của chính mình là ai.
Mình nhận ra rằng, sự kết nối quan trọng nhất không phải là sự đồng cảm từ người đối diện, mà là sự kết nối giữa mình với chính mình.
Khi mình quyết định trút bỏ vai diễn hoàn hảo, bước đầu tiên chính là quay về tự kết nối và chữa lành cho bản thân. Nếu chúng ta cứ bám víu vào một mối quan hệ, kỳ vọng người khác phải thấu hiểu sự yếu đuối của mình, thì khi sự đồng cảm đó không đến, ta sẽ chỉ càng thêm tổn thương và đau khổ.
Nhưng khi ta dám dũng cảm chấp nhận trọn vẹn bản thân mình, chất lượng các mối quan hệ xung quanh tự động trở nên lành mạnh và gắn kết hơn rất nhiều.
Có dũng khí để không hoàn hảo hoàn toàn không phải là sự buông xuôi. Điểm khác biệt của một người dẫn đường không nằm ở việc họ không bao giờ gục ngã. Nó nằm ở chỗ mình chịu khó làm việc sâu sắc với bản thân, biết chấp nhận sự bất toàn và không ngừng vươn lên hướng tới cuộc sống và con người mà mình mong muốn.
Chỉ khi mình cho phép bản thân được làm một con người bình thường, mình mới thực sự mở ra không gian an toàn để người khác cũng được làm điều tương tự.
Chỉ khi ta cho phép người khác thấy sự bất toàn của mình, cho phép người khác quan tâm, đồng cảm với mình, thì người khác cũng mở lòng hơn để mình được quan tâm, chăm sóc và đồng cảm với con người thật nhất của họ.
Hôm nay, có chiếc mặt nạ hoàn hảo nào bạn đang cố gồng gánh mà khao khát được buông xuống để trở về làm một người bình thường không?
