Cái giá của việc gồng mình “hoàn hảo”
Đã bao nhiêu lần bạn ngồi trước màn hình, gõ được vài dòng, rồi lại xóa đi vì thấy nó chưa đủ “hay”, chưa đủ “sâu sắc”?
Đã gần 80 ngày trôi qua kể từ email cuối cùng mình gửi cho bạn. Thú thật, mỗi lần định viết, mình lại bị đè nặng bởi một áp lực vô hình: Mình là một Coach, một chuyên gia, mình phải viết một bài thật dài, thật nhiều tri thức, thật hoàn hảo.
Áp lực phải “giữ hình ảnh” đó làm mình thất mệt, khiến mình cứ liên tục trì hoãn, và cuối cùng... mình chọn cách bỏ việc viết qua một bên và làm những thứ khác “ít rủi ro” hơn. Có thể nói bộ não mình đã tự đánh lừa mình. Chúng ta luôn có xu hướng “tránh đau, tìm sướng”.
Nhưng sự im lặng trong 2,5 tháng qua không hẳn là vô ích. Nó là một khoảng lùi rất cần thiết để mình chậm lại và chiêm nghiệm.
Thông qua các bài luận ở lớp Tâm lý mình đang theo học, mình nhận ra cái bẫy của việc “nghiện học”, nạp rất nhiều kiến thức vào đầu nhưng cuộc sống thực tế lại không phản ánh những gì mình được học.
Mình trải nghiệm những ngày tháng làm việc nhóm căng thẳng để rồi nhận ra những phần xấu xí bên trong mình. Mình đã dành thời gian sống an lạc những ngày Tết bên Làng Mai, thực hành chánh niệm, và học cách an vui với những điều nhỏ bé nhất.
Và có một từ khóa thu hút mình mạnh mẽ nhất lúc này: “Sống thật”.
Sống thật là khi mình cho phép bản thân buông bỏ những dính mắc bên ngoài. Là lột bỏ áp lực phải “diễn”, phải gồng mình lên để tỏ ra đặc biệt hay khác biệt. Mình nhận ra, mục tiêu từ giờ đến cuối đời của mình chỉ đơn giản là: làm sao ngày càng sống thật và nhẹ nhàng nhất có thể.
Bởi vì chỉ khi mình dám sống thật, dám thừa nhận sự “không hoàn hảo” của chính mình, thì những khách hàng, những thân chủ ngồi đối diện với mình mới có thể an tâm gỡ bỏ vỏ bọc của họ.
Mình vẫn rất thích viết. Nhưng từ hôm nay, mình quyết định sẽ viết mà không mang theo gánh nặng của những con số: không quan tâm đến lượng subscriber, không áp lực về tỷ lệ mở email. Mình sẽ chỉ viết từ chính những gì chân thật nhất, như một người bạn đồng hành cùng bạn, chứ không phải một “chuyên gia” hoàn hảo.
Cảm ơn bạn vì đã vẫn ở đây, kiên nhẫn chờ đợi và đọc những dòng này.
Trong thời gian qua, có áp lực hay kỳ vọng nào đang khiến bạn cảm thấy phải “gồng” mình lên không? Hãy reply email này và kể cho Nguyên nghe nhé, mình ở đây để lắng nghe bạn.
Trân trọng,
Nguyên.


Mình thì khác, coi việc viết lách như hơi thở hàng ngày và không thấy áp lực gì cả. Thực ra khi viết xong thì cảm thấy lòng nhẹ nhàng và vui vẻ.