Biết ít lại
Hôm nay, trộm vía là cơ thể mình đã đỡ hơn.
Hôm qua, mình nhận được kết quả của một môn học khá khó. Mọi thứ trót lọt và điểm ok hơn mình tưởng, điều này giúp tinh thần mình được vực dậy rất nhiều.
Mình nhớ lại cảm giác ngay khoảnh khắc vừa bước ra khỏi phòng thi hôm trước: mình đã rất tức giận. Tức giận với bản thân, bực bội với đề bài, với cả thầy giáo, và ngập tràn sự thất vọng vì nghĩ rằng mình đã ôn bài rất kỹ nhưng lại làm không tốt. Mình thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một kết quả tồi tệ nhất. Sự dằn vặt đó thật sự rất mệt mỏi.
Mình đã phải ngồi tự xử lý cảm xúc và suy nghĩ của bản thân, sau đó là ngồi với coach của mình để nhìn vào cảm xúc này. Mình cảm thấy thật sự quá may mắn vì có coach. Nếu không, chắc mình đã chìm sâu vào trong vòng xoáy của suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực.
Nhưng mình nhận ra, suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực không phải là kẻ đáng sợ nhất. Mình nhận ra có điều gì đó rất sai và không ổn.
Mới một tuần trước đó, trong bài luận mình viết cho lớp, mình đã nhìn sâu vào những thói quen chạy theo điểm số, thành tích của mình. Mình nhìn thấy vấn đề, nguyên nhân ở đâu. Nhưng cuối cùng mình vẫn bị nó điều khiển.
Mình nhận ra, cái “biết” thật sự cách rất xa cái “sống”. Và có những “tập khí” sâu dày đã ăn vào trong tính cách và con người mình từ lúc nào.
Mình vẫn ghi nhận bản thân đang trên hành trình sửa đổi. Nhưng quan trọng hơn sửa đổi là mình nhìn sâu vào cảm xúc và nội tâm của mình và “sống” cùng với nó, chứ không bị cuốn vào trong hay né tránh.
Mình rất thích một câu trên hành trình làm coach :”Người coach không thể đi cùng coachee xa hơn hành trình nội tâm của chính họ.”
Thật đúng. Mình không cần phải sống cuộc đời và đau khổ của coachee để đồng hành cùng họ. Nhưng mình cần sống và thấu suốt những cảm xúc, đau khổ của chính mình.
Nó giúp mình rèn luyện khả năng lắng nghe, thấu cảm, và xây dựng sự vững vàng nội tâm bên trong. Nó giúp mình biết chấp nhận và chân thật với tất cả những gì xấu xí và “con người” nhất bên trong mình. Từ đó thì mình mới có thể giúp coachee chấp nhận và chuyển hoá những gì bên trong họ.
Còn bạn, có những khoảnh khắc hay cảm xúc nào bạn chưa xử lý xong không? Hay bạn vẫn còn né tránh nó?
Nguyên,

