Bí mật của lần thứ N mình thử xây thói quen
Mình đã thử xây thói quen rất nhiều lần. Và lần nào cũng cùng một kịch bản. Lập danh sách 5-6 thói quen, ngày nào cũng phải đủ. Lỡ một ngày là tự trách. Lỡ thêm một ngày nữa là buông luôn.
Lần này mình làm khác đi.
Tháng này, mình bước vào một giai đoạn ngập ngụa trong các deadline và sự căng thẳng. Để giữ cho bản thân không bị phát điên, mình quyết định thực hiện một thử thách 30 ngày Thói Quen Nền Tảng (Keystone Habits).
(1) Tập yoga 5 phút, (2) đi bộ thiền hành 5 phút, (3) ngồi thiền 5 phút, (4) viết journal buổi sáng, (5) review ngày vào buổi tối, (6) tắt thiết bị điện tử và cool down cơ thể sau 11 giờ tối, và (7) thiền rải tâm từ dù chỉ 1 phút.
Nghe đầy tham vọng. Nhưng lần này, mình làm một việc hoàn toàn trái ngược với những gì mình từng ép bản thân trước đây. Mình tự cho phép mình hạ tiêu chuẩn xuống mức thấp nhất.
Quy tắc của mình rất đơn giản: chỉ cần làm 3 trên 7 là đủ. Và chỉ cần ở mức tối thiểu.
Và điều kỳ diệu đã xảy ra.
Cảm giác thức dậy, làm những thói quen nhỏ xíu trước khi bị cuốn vào guồng quay deadline mang lại cho mình một sự mãn nguyện sâu sắc. Thay vì phải vận dụng hết willpower để hoàn thành các thói quen, giữ cho đủ, tự chỉ trích và căng thẳng với bản thân, mình chuyển sang tâm thế nuôi dưỡng và thả lỏng hơn.
Mình không còn cảm giác bứt rứt hay tự dằn vặt khi lỡ bỏ qua một ngày. Sự bao dung đó vô tình gửi một tín hiệu an toàn đến hệ thần kinh, giúp mình thực sự thư giãn ngay giữa tâm bão công việc.
Sau hai tuần, mình nhận ra 4 điều khiến lần này khác hẳn những lần trước.
1. Mình không thể gãy chuỗi.
Nếu như định nghĩa chuỗi hồi trước là phải hoàn thành 5 thói quen liên tục mỗi ngày, hoặc chỉ 1 thói quen mỗi ngày, thì bây giờ chuỗi của mình là ngẫu nhiên 3 trên 7 thói quen một ngày.
Nó giúp mình linh hoạt với cuộc sống vốn dĩ rất nhiều biến động, thay vì ép mình thành một kẻ cuồng kỷ luật. Và mỗi ngày một tổ hợp 3 thói quen khác nhau cũng tạo ra cảm giác mới mẻ.
Điều thú vị là vì đây là các thói quen nền tảng nên chúng nâng đỡ và kết nối với nhau. Sự nâng đỡ này như một mạng lưới gia đình, người này ngã thì người kia đỡ. Nếu một thói quen rớt thì các thói quen khác đã hỗ trợ và tạo động lực để nó quay trở lại một cách tự nhiên hơn, không có cảm giác bị ép buộc.
2. Mình tự cho phép mình không hoàn hảo.
Trước đây, mình hay rơi vào cái bẫy streak. Mỗi ngày như một bài thi: đủ là thắng, thiếu một thói quen là thua. Và một khi đã “thua” một ngày, mình buông luôn cả tuần.
Lần này, mình tháo cái thước đo đó ra. Có ngày chỉ kịp tập yoga, đi bộ thiền và viết journal là đủ. Có ngày khác thì thêm được ngồi thiền và rải tâm từ. Không có cảm giác thua. Không có ngày nào “hỏng”.
3. Động lực đến từ bên trong, không phải từ một KOL nào đó.
Dưới góc độ tâm lý học, sự thay đổi nhẹ nhàng này đánh dấu một bước chuyển dịch cực kỳ quan trọng: Mình đã đưa mọi thứ về lại với động cơ nội tại.
Mình tập yoga hay ngồi thiền không phải để biểu diễn cho ai xem. Không phải vì một chuyên gia trên mạng bảo rằng phải làm thế để thành công. Không phải vì một quyển sách self-help nào hô hào về “morning routine của người thành công”. Mình làm vì tự bản thân cảm nhận được sự hữu ích của nó đối với sức khỏe thể chất và tinh thần của chính mình lúc này.
Vì biết rõ tại sao mình làm, nên mình không cảm thấy đang “phải” làm. Mình muốn được làm. Đó là một cảm giác hoàn toàn khác.
4. Mình cảm nhận được kết quả ngay trên thân thể.
Tháng này là một trong những giai đoạn deadline căng nhất từ đầu năm. Trước đây, những đợt như vậy luôn khiến mình cáu kỉnh, mất ngủ, ăn uống lung tung, tinh thần đi xuống.
Lần này, sau hai tuần, mình bất ngờ nhận ra mình vẫn ổn. Đầu vẫn sáng. Lòng vẫn nhẹ. Vẫn còn khả năng cười với chính mình khi mọi thứ rối tung.
Đó không phải phép màu. Đó là 5 phút yoga, 5 phút đi bộ, 5 phút hít thở. Là những đầu tư bé xíu vào cơ thể và tâm trí mỗi sáng, trước khi để guồng quay deadline cuốn mình đi.
Cú lật quan trọng nhất với mình là: mục tiêu của thử thách này không phải là biểu diễn một con người kỷ luật. Mục tiêu là sống ổn xuyên qua những tuần khó.
Khi đặt lại mục tiêu như vậy, mọi thứ tự nhiên dễ hơn. Mình không cần gồng. Không cần đủ tất cả. Chỉ cần làm vừa đủ để nuôi dưỡng mình qua ngày.
Và một điều thú vị xảy ra: làm ít đi, mình lại làm được lâu hơn.
Mình thực sự mong những thói quen này một ngày nào đó sẽ trở thành tự động, như đánh răng, như tắm rửa buổi sáng. Không cần ý chí. Không cần track. Chỉ là một phần của việc “là mình”.
Còn bạn?
Trong cuộc sống hiện tại, có một thói quen nào bạn đang muốn xây hay duy trì mỗi ngày không? Tại sao nó quan trọng với bạn?
Và nếu có thể làm nó ở phiên bản nhỏ nhất, đơn giản nhất, không cần áp lực bản thân, bạn sẽ làm gì?
Nguyên,
