Bị lừa
Cuối tuần vừa rồi, mình có 2 phiên coaching. Sau phiên đầu tiên coaching liên tục từ 9h đến 10h30, mình cảm thấy kiệt sức.
Thông thường, phản xạ vô thức của mình những lúc như thế này là cầm ngay lấy chiếc điện thoại. Lướt mạng, xem vài video ngắn, đọc vài tin tức, và tự thuyết phục bản thân rằng mình xứng đáng được “giải trí” hay “nghỉ ngơi”.
Nhưng thật ra mình chỉ đang bị lừa.
Hành vi này được gọi là “Làm tê liệt” (Numbing). Khi hệ thần kinh quá tải, chúng ta dùng điện thoại như một liều thuốc tê để trốn tránh cảm giác mệt mỏi bên trong.
Nó mang lại một sự thoải mái giả tạo, trong khi thực chất, não bộ vẫn đang phải tiếp tục xử lý một lượng thông tin và cảm xúc khổng lồ. Hệ thần kinh thì vẫn căng như dây đàn chứ chẳng được “thư giãn” như mình nghĩ.
Hôm nay, mình quyết định làm khác đi.
Thay vì lướt mạng, mình bỏ điện thoại sang một bên. Mình ngồi xuống, nhắm mắt lại và bắt đầu thực hành thiền từ bi cho chính bản thân.
Mình đặt tay lên bụng, cảm nhận nhịp phồng xẹp của hơi thở. Rồi mình di chuyển tay lên tim, lên đầu, lên cổ, giữ lại ở mỗi vị trí chừng 3 đến 5 phút. Cứ mỗi nơi mình gửi lời cảm ơn, trân trọng. Mình cho phép bản thân cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ lòng bàn tay đang truyền vào cơ thể.
Chỉ mười lăm phút thôi, nhưng cảm giác mang lại thật sự kỳ diệu. Giống như mình vừa tự ấn nút reset cho toàn bộ hệ thống.
Sự căng cứng tan ra, lòng nhẹ bẫng, và năng lượng phục hồi trở lại để mình sẵn sàng bước vào phiên làm việc tiếp theo trong trạng thái “mới mẻ”.
Mình nhận ra, khi kiệt sức, thứ chúng ta cần không phải là “sự giải trí” vay mượn từ bên ngoài. Thứ chúng ta cần nhất là sự kết nối lại với chính cơ thể đang bị bỏ quên của mình.
Còn bạn, sau những giờ làm việc mệt mỏi, bạn thường làm gì để “giải trí”? Nếu hôm nay được phép buông chiếc điện thoại xuống chỉ 5 phút để quay về với những gì đang xảy ra bên trong, bạn có sẵn sàng thử không?
Nguyên,

